Nuôi dạy con cái. Nuôi dạy con cái hoặc làm cha mẹ là quá trình thúc đẩy và hỗ trợ sự phát triển về thể chất, cảm xúc, xã hội và trí tuệ của trẻ từ khi còn nhỏ đến khi trưởng thành. Nuôi dạy con cái đề cập đến những rắc rối của việc nuôi dạy một đứa Được dạy dỗ nghiêm túc mà không chú tâm, chăm chỉ học hành, thì đó là trò hư, không phải người con ngoan. Thành Pompeii phương Đông bị hồng thủy hủy diệt, tồn tại người khổng lồ và rồng Nhà tiên tri được vua sủng ái chết đói trong cung điện. 23/09/22 Cao Xin làm thành viên; Lịch blog. Tháng Mười 2022; CN Hai Ba Tư Dạy và học 31 tháng 12. 01/01/2022@15h40, 741 lượt xem, viết bởi: hoangkim Chuyên mục: Buổi giao lưu trực tuyến với tác giả cuốn sách "Chuyện nhà Dr Thanh" Là ái nữ của ông Trần Quí Thanh - người sáng lập Tân Hiệp Phát, tuy nhiên, may mắn của Uyên Phương không phải vì được sinh ra là con của chủ tịch tập đoàn, mà chính sự chỉ bảo, dạy dỗ của ba đã giúp cô trưởng thành. Bật mí số phận các mỹ nữ "dạy dỗ" chuyện "yêu" cho hoàng tử, công chúa, phò mã Nếu như phục vụ hoàng tử, lại được hoàng tử yêu thích, sủng ái, những cung nữ thử hôn có cơ hội trở thành tần phi, thê thiếp. Nếu như thay công chúa phục vụ phò mã trước tân hôn pNRi6BW. Tiểu Cửu ngạc nhiên ngẩng đầu, vừa thấy khuôn mặt của người đàn ông xong thì càng ngạc nhiên hơn, “A Trạch?”Người đàn ông gật gật đầu, “Anh vừa đến thì thấy bên này ầm ĩ cả lên, không ngờ lại là em.” Trong giây lát anh lại nhíu mày, “Sao em lại ở nơi này một mình?”Tiểu Cửu tự giễu bĩu bĩu môi không nói. Người đàn ông nghi hoặc nhưng cũng không hỏi thêm, anh cởϊ á vest ra khoác lên người Tiểu Cửu chỉnh lại cẩn thận. Tiểu Cửu nhìn lại lễ phục bị xé rách trên người mình, do dự nhưng cũng không từ chối. Người đàn ông lại lên tiếng “Đi ra ngoài một chút nhé?”Tiểu Cửu khẽ gật hoa viên không có ai khác, Tiểu Cửu tận hưởng sự yên lặng trong chốc lát. Một hồi sau người đàn ông mở lời, “Sáu năm không gặp em vẫn như vậy. Hiện giờ em thế nào?”“Ổn ạ,” Tiểu Cửu lí nhí nói, rồi lại lẩm bẩm, “Anh nói năm đó anh Thần đã chết thật sao?”Người đàn ông nhíu mày, “Quý Tử Thần?”Tiểu Cửu vâng một tiếng.“Nghe nói là đã chết, nhưng sau khi em đi anh cũng không chú ý. Sao lại đột nhiên nói đến anh ta?”Tiểu Cửu trầm lặng, lại hỏi “Chắc anh cũng biết rõ giới kinh doanh, có thể nói cho em về Quý Thần không?”Người đàn ông nhìn Tiểu Cửu đột nhiên nói sang chuyện khác, trong đầu nhoáng lên một tin tức. Nhưng anh cũng không để tâm, tức thì nói “Ba năm trước bất ngờ nổi dậy, đúng là rất có thực lực, tự mình gây dựng một nửa giang sơn.”Trong đại sảnh Quý Thần vừa mới bàn chuyện hợp tác xong đang trầm mặt, cô gái đó không có ở bên quầy đồ ăn. Anh cho rằng cô vào nhà vệ sinh nhưng giờ đã chờ mười phút mà vẫn không thấy bóng dáng đâu. Trong lòng Quý Thần dần nổi lên một ngọn lửa. Tiệc rượu đã sắp kết thúc, khách khứa lục tục ra về nhưng anh vẫn không thấy Tiểu Cửu đâu. Anh điên lên đi nhanh ra hoa viên, Tiểu Cửu thấy mọi người đi ra càng ngày càng nhiều, thầm nghĩ hẳn là sắp kết thúc rồi. Cô cuống cuồng nói với người đàn ông bên canh, “A Trạch, em phải về rồi.” Người đàn ông “Để anh đưa em đi.” Tiểu Cửu xua tay “Không cần, không cần đâu, tự em đi được rồi.” Nói xong cô vội quay lại đại xoay người Tiểu Cửu như chôn chân tại chỗ, cô nhìn thấy Quý Thần đứng trên bậc thang, cười như không cười mà nhìn như đóng băng, nhìn Quý Thần bước từng bước về phía mình. Người đàn ông thấy Tiểu Cửu đứng yên thì đi tiến lên hỏi thăm, “Sao thế?” Nhìn theo tầm mắt của cô gái, anh ấy nhìn thấy Quý Thần nhanh chân đi tới đây, một phen túm lấy cô đến bên người, rồi ghé vào tai cô nói gì đó. Cô gái ấy bất giác cả người run ấy vừa định bước lên ngăn lại thì Quý Thần đã gạt bỏ áo vest trên người Tiểu Cửu, anh ôm lấy eo cô nhanh chóng đi về phía gara. Tư thế nhìn như thân mật nhưng thực ra là kìm hãm này khiến người đàn ông phía sau nhíu mày. Anh ấy nhặt áo vest lên và đứng ở nơi đó đăm kịch nhỏTiểu Cửu *nháy nháy mắt* Anh ghen đó Thần *Lạnh lùng ngoảnh đầu sang một bên* Cửu *Mềm giọng* Không có thật sao, Thần ca ca~Quý Thần *nghiến răng* Lại đây, tôi thấy em thiếu dạy dỗ đúng Cửu *chạy trối chết* Thần ca ca em sai rồi! Truyện được dịch bởi Elizabeth. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn. Hôm nay là ngày lễ tình nhân, Quý Thần lái xe đến đậu dưới công ty cô từ sớm để chờ cô. Lúc Tiểu Cửu tan làm đã là hơn sáu giờ tối, vừa ra khỏi công ty thì lập tức nhìn thấy một người đàn ông ăn mặc bảnh bao đang mỉm cười nhìn cô. Cô vui mừng không thôi, “Không phải anh nói tối nay sẽ gặp nhau ở nhà hàng sao?” “Anh muốn thấy em sớm một chút”, người đàn ông cười cười, “Lên xe đi.” Lúc bọn họ đến nhà hàng thì bên trong đã có khá đông người, hôm nay là ngày lễ tình nhân, mà nhà hàng này lại là nhà hàng tình yêu, không khí ở đây liền trở nên mập mờ không chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Hai người đi đến bàn ăn đã đặt sẵn, Quý Thần đẩy một cái hộp đến trước mặt Tiểu Cửu, “Quà Valentine, em xem xem có thích không.” Tiểu Cửu mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương màu hồng được thủ công tinh xảo, vô cùng tinh khiết và trong suốt, Tiểu Cửu không nhịn được mà cảm thán, “Đẹp quá.” Cô ngẩng đầu trêu chọc Quý Thần, “Chỉ là sao anh lại chấp nhất với kim cương hồng như vậy?” Người đàn ông ngồi đối diện cười cười, “Bởi vì em đeo lên nhìn rất đẹp” Dứt lời anh đi đến phía sau Tiểu Cửu, lấy dây chuyền ra rồi nhẹ nhàng đeo lên cổ Tiểu Cửu. Hô hấp nóng hổi của người đàn ông phả lên gáy cô, Tiểu Cửu mẫn cảm mà rụt rụt cổ. Quý Thần cười cười, đặt một nụ hôn nhẹ lên gáy cô. Từ tai đến cổ cô lập tức đỏ bừng, cô quay đầu hờn dỗi, “Ở đây nhiều ngươi như vậy, anh làm cái gì thế!” Dáng vẻ này của cô thật khiến người ta yêu thương mà, Quý Thần dời mắt, nhìn thêm nữa thì sẽ xảy ra chuyện mất thế nên anh đành phải thành thật mà trở về chỗ ngồi. “À, đây là quà của anh.” Tiểu Cửu thấy anh ngồi xong thì lấy từ trong túi ra một chiếc hộp. Quý Thần vô cùng vui mừng, anh vốn không nghĩ đến Tiểu Cửu sẽ tặng quà cho anh. Chỉ là cô tặng thứ gì đi nữa anh cũng đều thích, cho dù là hamster thì cũng sẽ cung phụng nó như bảo vật. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn hộp là một chiếc đồng hồ Vacheron Constantin mới, Tiểu Cửu đã chọn một cái đồng hồ kiểu dáng khá khiêm tốn nhưng cũng rất xa hoa, vô cùng phù hợp với khiếu thẩm mỹ của anh. Người đàn ông ngẩng đầu, không giấu được sự sướng rơn trong ánh mắt. Tiểu Cửu bị ánh mắt nhiệt tình của anh làm cho thẹn thùng, cô phất phất tay, “Được rồi, không phải chỉ là một món quà thôi sao, ăn thôi.” Sau khi bữa cơm kết thúc, Quý Thần đứng dậy đi trả tiền, Tiểu Cửu ngồi tại chỗ đợi anh trở lại. Lúc này, toàn bộ đèn của nhà hàng đột nhiên tắt hết. Tiểu Cửu sợ đến mức căng thẳng cả người, cô vẫn luôn sợ tối, cô không nhịn được mà bắt đầu suy nghĩ miên man. Nhưng rồi đột nhiên có một chùm ánh sáng chiếu lên người cô, cô ngạc nhiên một chút, một chùm ánh sáng khác thì chiếu lên sân khấu giữa nhà ăn, cô nhìn sang thì lập tức kinh ngạc không thôi. Người đàn ông đứng trên sân khấu nhìn thấy cô rồi cầm microphone lên. “Từ khi chúng ta đến với nhau, anh luôn chuẩn bị kế hoạch cho ngày này. Vốn là định chờ đến sinh nhật em rồi sẽ cầu hôn em, nhưng thế thì phải đợi thêm một năm nữa, anh không đợi mới ở cùng nhau em từng nói anh quá lạnh nhạt, không đủ thích em, thật sự không phải như thế. Anh luôn muốn đem tất cả những thứ tốt đẹp nhất cho em, chỉ là anh ăn nói quá vụng về, không biết cách để bày tỏ với em. Chia tay vào tám năm trước, anh đã từng rất hận em, hận em đã kéo anh vào vòng xoáy tình yêu để rồi sau đó em lại nói với anh đây chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước. Anh hận em tàn nhẫn với anh, nhưng càng hận lại càng yêu em hơn. Gặp lại vào hai năm trước, anh cho rằng trả thù em, nhìn thấy em đau khổ thì anh sẽ vui vẻ nhưng anh đã đánh giá mình quá cao rồi. Những lúc tra tấn em anh cũng đau đớn vô cùng, mà sau khi biết được sự thật, anh lại càng không có cách nào để đối mặt với em, cho dù có hối hận thì anh cũng không làm được gì. Cảm giác đau đớn khi nhìn em biến mất trước mắt mình anh thật không bao giờ muốn trải nghiệm nó lần thứ ba. Chúng ta đã từng lãng phí quá nhiều thời gian như thế, ân ân oán oán đời trước hãy kết thúc tại đây đi. Anh không muốn lãng phí thêm phút giây nào nữa cả. Đối với anh mà nói, em không chỉ là người bạn đời của anh mà em còn lại điều tuyệt vời tốt đẹp nhất trong cuộc đời anh. Anh yêu em, Tiểu Cửu. Cho anh cơ hội được yêu thương em trọn đời trọn kiếp được không? Gả cho anh nhé?” Tiểu Cửu ngồi bên bàn ăn đã rơi nước mắt từ lâu, nhìn thấy người từng nói những lời không tốt với mình, cũng chưa từng chủ động với mình bây giờ lại đang thổ lộ tình ý chân thành với mình. Lòng cô dao động đến rối tinh rối mù. Người đàn ông xuống khỏi sân khấu, từng bước từng bước đi đến chỗ cô. Tiểu Cửu nhìn anh thì cảm thấy hoảng hốt, ký ức và hiện thực chất chồng lên nhau, người đàn ông đã từng chiếm giữ toàn bộ mạng sống của cô, giờ lại như ánh sáng, từng chút từng chút đi vào thế giới của cô. Quý Thần đi đến trước mặt cô, sau đó quỳ một gối xuống đất, lấy chiếc nhẫn được khảm một viên kim cương hồng to từ trong lòng ngực ra, “Em có đồng ý gả cho anh không?” Nhà hàng vẫn luôn yên tĩnh đột nhiên ầm ĩ lên, “Đồng ý đi! Đồng ý đi!” Tiểu Cửu vừa cười vừa rơi nước mắt, “Em đồng ý!” Người đàn ông đeo chiếc nhẫn kim cương vào tay cô rồi đứng dậy ôm cô vào ngực, trong nhà hàng lập tức vang lên tiếng hoan hô nhiệt liệt. Lúc này, toàn bộ đèn trong nhà hàng mới sáng lên, mọi người vây xung quanh chúc mừng bọn họ. Những người này đều là do Quý Thần sắp xếp, anh chuẩn bị tất cả những thứ này bởi vì anh muốn tạo nên một buổi cầu hôn hoàn mỹ nhất cho Tiểu Cửu. Tiểu Cửu lại không hề chú ý đến xung quanh, toàn bộ thế giới của cô dường như chỉ còn mỗi Quý Thần, người đàn ông mà cô đã yêu sâu đậm suốt mười năm qua. Tác giả Thể loại Truyện KhácNguồn thái Đang raSố chương 39Ngày đăng 2 năm trướcCập nhật 2 năm trước [Dịch giả [ teamDesigner [ TầnBeta [ Tú Nữ] Văn án "A Thần, anh có biết chuyện hạnh phúc nhất vào mùa đông là gì không?""Là gì?""Chính là sau khi tan học được cùng anh đi tới căn tin, ăn một phần lẩu nóng hổi nghi ngút."Ban đầu chỉ muốn về nhà dạy dỗ, chưa từng tính tới chuyện sẽ yêu lại lần thứ đã yêu rồi thì phải làm sao? Chỉ có thể cưng chiều người chứ còn có thể làm gì khác!***Truyện này trước ngược sau ngọt ngọt ngọt, phần sau có các loại roleplay. Chào mừng sụp hố!HE! HE! HE! Yên tâm nhảy hố!H là chính, nội dung là phù du! Thủ đoạn điều giáo phong phú đa dạng! Chương 27 Sau khi cầu hôn thành công, hôm sau Quý Thần lập tức đưa Tiểu Cửu đến Cục Dân Chính lấy giấy chứng nhận, anh sợ cô chạy mất. Tiểu Cửu dở khóc dở cười vì tốc độ này của anh, cũng không còn lời nào để nói. Sau khi nằm vào bồn tắm, Tiểu Cửu thoải mái mà hừ nhẹ một tiếng, cơ thể mệt mỏi cả ngày cuối cùng cũng được thả lỏng. Không biết qua bao lâu, Tiểu Cửu đột nhiên cảm thấy có điểm không thích hợp, cô vừa mở mắt ra thì nhìn thấy Quý Thần đang bên cạnh bồn tắm nhìn cô rồi cười như không cười, cũng không biết anh đã nhìn bao lâu rồi. Tiểu Cửu cuống quít co người lại, “Sao anh vào mà không nói một tiếng!”Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Hai bầu ngực đầy đặn trắng nõn dao động dưới làn nước, Quý Thần thấy thân dưới của mình nóng lên, lúc mở miệng âm thanh đã trở nên khàn đặc, “Lên tiếng thì làm sao ngắm cảnh đẹp được.” Dứt lời anh cởi quần áo ra rồi bước vào bồn tắm. Tiểu Cửu hoảng sợ kéo cái khăn tắm muốn bọc mình lại nhưng lại bị Quý Thần đưa tay chặn lấy, anh khàn giọng trêu chọc, “Đêm tân hôn mà em muốn anh phòng không gối chiếc à?” Cô gái trong bồn tắm lập tức xấu hổ đến đỏ bừng mặt, ôm lấy cơ thể, ánh mắt hoảng loạn. Người đàn ông thấp giọng cười, kéo cô gái đang trốn ở góc lại, cô hô lên một tiếng để rồi bị một nụ hôn che trời lấp đất làm cho không thở nổi. Rơi vào đường cùng, tay nhỏ của cô nhẹ nhàng đẩy ngực người đàn ông ra. Quý Thần hơi rời khỏi cánh môi cô, “Không biết cách thở sao? Lại đây, anh dạy em.” Dứt lời cũng không cho Tiểu Cửu cơ hội mở miệng, tiếp tục đem toàn bộ âm thanh của cô nuốt vào bụng. Nụ hôn vừa chấm dứt, Tiểu Cửu đã không còn chút sức lực nào, mềm mại xụi lơ trong lồng ngực Quý Thần. Quý Thần thấy Tiểu Cửu như vậy, lòng anh tràn đầy cảm giác yêu thương cùng thương tiếc, đây là người con gái của anh, là người duy nhất mà anh muốn yêu thương suốt cuộc đời này. Ngón tay anh đi xuống dưới tìm kiếm, Tiểu Cửu mẫn cảm mà kẹp chân lại, người đàn ông cúi người ngậm vành tai cô, “Ngoan nào, thả lỏng một chút.” Ở trong chuyện làm tình, mười Tiểu Cửu cũng không phải đối thủ của Quý Thần, huống chi những ký ức về việc làm tình đều là Quý Thần đem đến cho cô, cô khó nhịn mà hừ một tiếng, tay bấu lên vai Quý Thần tựa như thẹn thùng lại như đang muốn giảm bớt cơn kích động tình ái đang dâng trào. Cảm nhận được cô dần thả lỏng và trở nên ướt át, Quý Thần đột nhiên xoay người cô, mượn nước bôi trơn rồi đẩy người vào, bên trong quá chặt khiến cho da đầu anh tê dại một trận, cổ họng anh tràn ra một tiếng hừ nhẹ. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn thế vào từ phía sau đi vào quá sâu, Tiểu Cửu không nhịn được mà nức nở, “Ưm a… Anh nhẹ một chút… Hức… Sâu quá…” Cô không vô thức mà co chặt người lại. Quý Thần bị sự ấm áp này bao vây khiến cho suýt nữa đã không khống chế được, nhìn cô gái đang thở gấp trong lồng ngực mình, anh lại ngậm lấy vành tai đỏ hồng đã hơi nóng lên của cô, “Ngoan nào Tiểu Cửu, thả lỏng một chút, em lại kẹp chặt nữa thì anh không khống chế được.” Tiểu Cửu nghe thấy lời nói lộ liễu này thì càng xấu hổ không thôi, vốn định thả lỏng mà nghe xong lại càng kẹp chặt hơn. Quý Thần không nhịn được nữa, đưa tay chế trụ eo cô, “Chuyện này không thể trách anh rồi.” Dứt lời, anh bắt đầu nhanh chóng đâm rút. Tiếng thở dốc của người đàn ông và tiếng rên rỉ quyến rũ của cô gái quanh quẩn trong phòng tắm, không biết qua bao lâu, trước mắt hai người xuất hiện một luồng ánh sáng trắng rồi cùng nhau cao trào. Quý Thần ôm Tiểu Cửu tạm ngồi nghỉ trong bồn tắm, cô gái bị cao trào kịch liệt làm cho ngơ ra một lúc, sau khi hoàn hồn lại thì lập tức dùi đầu vào ngực Quý Thần nức nở không ngừng. Quý Thần buồn cười nhìn cô gái đang hận không thể co thành một cục trong lòng mình, sau khi được thỏa mãn giọng nói của anh mang một chút lười biếng, “Sao lại mỏng manh như vậy, hửm?” “Anh… Anh cố ý… Làm lâu như vậy… Em không thích… Làm cái này… Hức… Mệt muốn chết…” Tiểu Cửu vừa nức nở vừa nói. Quý Thần nhìn dáng vẻ nũng nịu của cô, thương đến tận tâm can. Anh cúi đầu hôn lên nước mắt của cô, “Để em nghỉ ngơi nhiều hơn một chút nhé, ngoan, không khóc!” Tiểu Cửu nghe xong thì cũng ngừng khóc, cô ngẩng đầu lên phẫn nộ nhìn Quý Thần, “Cái gì mà nghỉ ngơi nhiều hơn một chút! Mệt muốn chết, em muốn nghỉ ngơi! Hôm nay không làm nữa” Quý Thần cười khẽ, “Chỉ mới có một lần thôi mà bảo bối, em thấy chuyện này có khả năng sao? Đừng tự lừa dối chính mình nữa, rõ ràng em cũng rất hưởng thụ.” Tiểu Cửu thấy mình không thể lay chuyển được Quý Thần thì bắt đầu giả vờ đáng thương, cô nhẹ nhàng cọ cọ mặt Quý Thần, “Vậy một lần cuối cùng này thôi được không, em mệt lắm hức hức, anh không thương em.” Quý Thần lười biếng nhắm mắt lại rồi dựa người vào bồn tắm, “Hai lần.” Tiểu Cửu nhìn chằm chằm Quý Thần, hận không thể dùng mắt chọc thành hai cái lỗ trên người Quý Thần, cô cắn răng oán hận nói, “Cầm thú!” Quý Thần lúc này mới mở mắt ra, nhìn ánh mắt hoảng sợ của Tiểu Cửu rồi đè cô lại, “Còn sức để mắng anh sao? Xem ra em không cần phải nghỉ ngơi rồi.” Dứt lời lại bắt đầu làm cầm thú thêm lần nữa. Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem... Giấc ngủ của Quý Thần rất ổn định, đến giờ sẽ tự động tỉnh. Nhìn sang thấy cô vẫn chưa tỉnh, anh cũng không gọi cô dậy mà chỉ đưa tay xuống sờ ƈôи ŧɦịŧ giả bị tiểu huyệt ngậm chặt, không có vết nước bị chảy xuống. Quý Thần hài lòng nở nụ cười rồi xoay người rời khỏi ŧɦịŧ giả nhẹ nhàng động đậy trong tiểu huyệt của cô, cô ưm một tiếng rồi chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đang nhập nhèm chưa tỉnh nhìn thấy Quý Thần đang đứng bên mép giường thì lập tức tỉnh táo trở lại, cô ngồi thẳng dậy, đôi tay nắm chặt chăn, lặng lẽ che lại cơ thể lõα ɭồ của Thần thu hết những động tác nhỏ của cô vào mắt, sắc mặt dần trở nên u ám, anh đưa tay nâng cằm cô lên, “Sợ tôi?” Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, vội vàng lắc đầu như trống bỏi. “Nhìn vào mắt tôi.” Cô nhìn vào mắt anh một lần nữa, do sợ hãi mà nước mắt bắt đầu rơi xuống, sắc mặt Quý Thần lại u ám thêm vài phần, anh đưa tay xuống chạm vào hoa huyệt, “Nơi nên chảy nước là chỗ này mới đúng, tôi không thích nhìn thấy cô khóc, thu nước mắt lại cho tôi.” Cô nghe xong thì cố gắng kìm nước mắt nhưng cơ thể lại không nhịn được mà run Thần rửa mặt xong rồi đứng ở cửa phòng tắm, nhìn cô gái đang ngồi trên giường, “Xuống giường, lại đây.” Cô không tình nguyện mà xốc chăn lên rồi bước xuống giường, hôm qua quá mức kịch liệt nên khi chân vừa chạm đất cô suýt nữa đã ngã xuống. Quý Thần lạnh nhạt nhìn cô, cô không có cách nào khác đành phải vịn tường run chân đi qua. Vừa đến cửa phòng tắm thì đã bị Quý Thần ôm lấy rồi đặt lên đối diện gương.“Tự mở chân ra rồi đưa tay ôm lấy.” Quý Thần nói với giọng điệu không chút cảm tình, cô sợ hãi nắm cánh tay anh, nức nở ra tiếng, “Có thể đừng làm vậy được không?”“Không muốn? Từ khi đến chỗ này, cô nên biết rằng cô không có quyền nói chữ “không”, tôi không muốn nghe bất cứ câu từ chối nào từ miệng cô cả. Tôi cho cô ba giây, cô không tự làm thì tôi sẽ làm thay cô.” Cô hơi do dự, “Ba giây đã hết, tôi cũng đã cho cô cơ hội rồi.” Âm thanh giống như ác ma vang lên bên tai cô, Quý Thần không nương tay tách hai chân cô ra.“Đừng mà… Đau quá… Nhẹ một chút… Đau” Cô khụt khịt nhưng người đàn ông này lại không nhượng bộ nữa. Anh ép cô đối diện với gương rồi lại thấy cô không chịu mở mắt, lòng Quý Thần nổi lên ngọn lửa tà ác, “Tôi cho cô một cơ hội nữa, mở to mắt ra rồi nhìn vào gương.”Cô mở to mắt ra, trong gương là hình ảnh một cô gái lõα ɭồ bị người đàn ông mặc tây trang vây trong ngực, giữa hai chân là những tua rua màu đỏ rực, lòng cô dần dâng lên cảm giác xấu hổ không thôi. Người đàn ông giễu cợt cong cong môi, đưa tay vuốt vuốt mấy cái tua rua rồi nắm kéo ra ngoài một chút, sau đó bắt đầu cầm lấy ƈôи ŧɦịŧ giả ra ra vào vào, xoay tròn đưa đẩy. Cô gái ngồi trước gương lại không phối hợp mà chỉ biết giãy giụa đã thành công chọc giận người đàn ông Thần dừng lại động tác trong tay, cởi cà vạt ra rồi dùng nó trói hai tay cô ra sau lưng, sau đó lại lôi ƈôи ŧɦịŧ giả ra chỉ chừa lại một nửa. Anh đặt cô dựa vào tường bên bồn rửa tay rồi vỗ vỗ bụng nhỏ của cô, đè lại sự tức giận rồi nói, “Kẹp chặt cho tôi, nếu nó rơi ra thì cô sẽ biết hậu quả.” Dứt lời anh xoay người đi ra luống cuống ngồi dựa vào tường, trên mặt là nước mắt giàn giụa. Khi nào mới có thể thoát khỏi đây, khi nào mới có thể thoát khỏi sự tra tấn vô tận này, cô không biết cũng không dám biết. Cảm thấy ƈôи ŧɦịŧ giả có xu hướng trượt ra ngoài, cô vội kẹp chặt tiểu huyệt, cô sợ rằng nếu nó rơi ra thì sẽ có vô số trừng phạt đang chờ đợi đàn ông đã quay lại, trong tay cầm cầm một ít đồ vật mà cô chưa từng thấy qua, cô biết những thứ này chắc chắn chẳng phải thứ tốt lành gì nhưng cô không dám Thần kéo cô lại rồi cột dụng cụ tách chân lên đùi cô, “Đây đều là những thứ mà mẹ kế cô đưa cho tôi khi cô bán cô đến đây. Tôi sẽ không phụ lòng hảo tâm của bà ấy.” Quý Thần ngậm vành tai cô rồi nhẹ nhàng liếʍ ɭáρ, “Không ngoan thì tôi sẽ chậm rãi khiến em ngoan.” Cô mở to mắt “Đừng như vậy… Đừng làm vậy. Tôi ngoan, tôi sẽ ngoan mà.”“Suỵt, cô quên tôi nói gì rồi sao? Cô nói từ chối thêm một lần thì tôi sẽ làm cô thêm một lần.” Cơ thể cô run rẩy không ngừng, không dám nói gì nữa. Quý Thần khen ngợi sờ sờ cằm cô, “Ban đầu cứ ngoan như vậy không phải tốt sao, cho cô thêm giáo huấn thì cô mới có thể nhớ kỹ mãi mãi.” Dứt lời anh cầm tua rua lên, bắt đầu ma sát hoa huyệt của gần lêи đỉиɦ, cô vô thức muốn khép chân nhưng bị dụng cụ tách chân chặn lại, kɦoáı ƈảʍ không ngừng chồng chất, lúc lêи đỉиɦ Quý Thần nhanh chóng rút ƈôи ŧɦịŧ giả ra, lượng dịch thể của ngày hôm qua và nước tinh lập tức phun lên gương, khóe mắt cô cũng tràn ra nước mắt sinh lý vì sự sảng khoái căng tràn.“Chỉ mới vậy mà đã chảy nước rồi, tiểu huyệt mẫn cảm đến vậy sao, không biết nếu chăm sóc dạy dỗ thêm một chút thì sẽ thành dáng vẻ như thế nào.” Quý Thần không đứng đắn thổi khí vào lỗ tai cô. Cơ thể vừa trải qua cao trào của cô không ngừng run rẩy, “Đủ rồi, đừng như vậy nữa mà huhu.”Quý Thần ném ƈôи ŧɦịŧ giả sang một bên, cởi dụng cụ tách chân ra rồi lên tiếng, “Bây giờ đi xuống ăn cơm.” Quý Thần vốn định xoay người rời đi nhưng thấy cô như vậy, phỏng chừng cũng không đi nổi nữa, vì thế anh xoay người, ôm ngang cô rồi đi đến phòng ăn.

dạy dỗ thành ái