Cao thủ đa tình Hài kịch: Điều kì diệu Tình yêu và toán học Mẹo kinh doanh Con gái Việt Nam là Số 1 (60613) 41 dấu hiệu cho biết lục phủ ngũ tạng có vấn đề Không được đâu Đỡ tao cái Hài Kịch: Tiên và Sói Hài kịch: Dở hơi cám lợn Ngon quá Vôva: Lại cô giáo
Đồng chí Lư Thị Ngọc Anh, Ủy viên Ban Thường vụ Trung ương Đoàn, Bí thư Thành đoàn Cần Thơ: Xây dựng thế hệ đoàn viên, thanh niên phát triển toàn diện, giàu lòng yêu nước
mc luc nao cung noi la thuong anh vi anh vat va nhat, anh la nguoi chiu benh tat cho ca nha nhugn ma that ra thi noi cho cung me o voi ai me lo cho nguoi do nhieu hon, minh thay do la le thuong tinh nhung nhieu khi me noi nhieu minh cung thay buon vi that ra do chi la loi noi cua me chu that tam me lai khong nghi nhu the? me nghi phai cong bang, …
chăc anh se không bao gio quên ngày 26-12-2005, sáng hôm nay, nhung gi anh suy nghi va cam nhan da duoc sang to khi noi chuyen voi em, cuoi cung em cung da thu nhan voi anh, sau khi cup dien thoai anh nhu 1 nguoi mat hon, vay la phai bat dau 1 cuoc song moi, mot ke hoach moi, moi thu ve em anh duong nhu dang co gang xoa sach khoi bo nho cua anh.
cách mang, dao dúc, loi song và khci dây khát vong công hien cho thanh niên, thieu niên nhi dông giai doan 2021 - 2030" cúa ngành Giáo doc; Phòng Giáo doc và Ðào tao huyên Thanh Trì xây dung kê hoach thvrc hiên Chuung trình "Täng cuðng giáo duc lý tuðng cách mang, dao dúc, loi song
EsM4Pzt. Cuộc sống điền văn của Tình Nhi phần 1 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 10 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần cuối download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 11 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 12 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 13 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 14 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 15 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 16 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 17 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 18 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 19 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 2 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 20 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 21 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 22 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 23 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 24 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 25 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 26 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 27 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 28 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 29 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 3 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 30 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 31 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 32 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 33 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 34 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 35 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 36 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 37 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 38 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 39 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 4 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 40 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 41 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 42 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 43 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 44 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 45 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 46 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 47 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 48 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 49 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 5 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 50 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 51 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 52 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 53 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 54 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 55 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 56 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 57 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 58 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 59 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 6 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 60 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 61 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 62 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 63 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 64 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 65 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 66 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 67 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 68 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 69 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 7 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 70 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 71 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 72 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 73 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 74 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 75 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 76 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 77 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 78 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 79 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 8 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 80 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 81 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 82 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 83 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 84 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 85 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 86 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 87 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 88 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 89 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 9 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 90 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 91 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 92 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 93 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 94 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 95 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 96 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 97 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 98 download cuộc sống điền văn của Tình nhi phần 99 download
C1 Vốn là một cái tết Nguyên tiêu ngon lành, ước nguyện dưới ánh trăng, nói mình muốn sống một cuộc sống nông thôn thoải mái tự tại, ai ngờ ánh trăng lại hiểu thấu tâm nguyện của nàng, đưa nàng đến một gia đình làm nông ở cổ đại, xuyên thì xuyên, sao lại còn xuyên thẳng đến chuồng heo. Cái gì? Phụ thân là tú tài, nhưng lại không làm ra bạc, mẫu thân chỉ có thể ôm đứa nhỏ mà gào khóc. Được rồi, tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình, đứng sau lưng ca ca ra chủ ý, bồi dưỡng ca ca đệ đệ thành tài, đương nhiên cũng phải chọn cho bản thân một người môn đăng hộ đối, vui vui vẻ vẻ cùng mình sống cuộc sống nông dân, sinh vài cái bánh bao, không có việc gì thì ngồi đếm bạc, không làm gì cũng thành đại tài đồ phả hệ- Bên nội+ Tăng lão gia tử và Điền thị ông bà nội của nữ chủ sinh 2 nam 3 nữ. + Con cả Tăng Thụy Khánh cưới vợ là chu thị, sinh được 2 nữ 1 nam Tăng Tử Bình, Tăng Tử Hà chêt yểu, Tăng Tử Toàn.+ Con thứ hai Tăng Thụy Tường cưới vợ Thẩm thị cha mẹ nữ chính có 4 nam 2 nữ Tăng Tử Phúc, Tăng Tử Lộc, Tăng Tử Tình nữ chủ , Tăng Tử Thọ, Tăng Tử Hỉ, Tăng Tử Vũ nữ + Đại nữ nhi Tăng Xuân Ngọc gả cho Yến Nhân Đạtcó 5 nam 2 nữ Đại Mao, Nhị Mao, Quế Anh nữ , Tam Mao, Quế Hoa, Tứ Mao, Ngũ Mao.+ Nhị nữ nhi Tăng Hạ Ngọc gả cho Chu Thiên Thanh, sinh 1 nam Chu Tề Văn.+ Tam nữ nhi Tăng Thu Ngọc gả Chú Vân Giang sinh được 2 nam 2 nữ Mộc Mộc, Uyển Tình, Như Tình, Lâm Bên ngoại+ Thẩm gia lão thái thái Hà thị bà ngoại nữ chủ sinh 3 nam 1 nữ.+ Con cả Thẩm Kiến Sơn cưới vợ Hứa thị, sinh 4 nam 1 nữ+ Con thứ hai Thẩm Kiến Thủy cưới vợ Triệu thị, sinh 3 nam 2 nữ+ Con thứ ba Thẩm Kiến Nhân cưới vợ Tiêu thị, sinh 3 nam 1 nữ Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...
Nói thật ra, Tử Tình thấy động tác của Tử Toàn, rất là ngoài ý muốn, xem ra, Chu thị vẫn không quản Điền thị thế nào, hẳn là Tử Toàn giúp đỡ chăm sóc. Như vậy vừa thấy, đứa nhỏ Tử Toàn này cũng có chỗ đáng khen, không uổng Điền thị một lòng chăm sóc thị muốn kéo tay Tử Phúc, Tử Phúc không chìa tay ra, Điền thị đành phải buông tay mình xuống, nói "Không nghĩ tới các ngươi còn có thể đến thăm ta lão bà tử này, Tử Phúc, ngươi xem, hồi ngươi còn nhỏ, bà vẫn là thương ngươi, ngươi có thể nói với cha ngươi một chút hay không, vẫn là để cho Thạch bà tử đến chăm sóc ta vài năm, trong nhà tiểu cô ngươi cũng là một đống việc, cuối năm lắm việc, cũng không thể chăm sóc cho ta."Những lời này, Tử Tình là không có nghe hiểu lắm, bởi vì phát âm của Điền thị có chút không rõ, đại khái là di chứng sau khi trúng gió đi, là Tử Toàn giúp đỡ phiên dịch, xem ra Tử Toàn thật đúng là ở chung cùng Điền thị không Toàn nói, thật ra ngay từ lúc đầu không nặng như vậy, Điền thị nói chuyện người khác còn có thể nghe hiểu được, trước đó vài ngày Xuân Ngọc tới đưa lễ tết, vẫn là không nhịn được khóc với Điền thị. Điền thị biết được chuyện của Đại Mao, biết không chỉ một nhà Xuân Ngọc giỏ trúc tử múc nước, công dã tràng, đến ngay cả bạc của Điền thị cũng đả thủy phiêu[1]rồi, thật ra cũng không tính là đả thủy phiêu, ít nhất thành toàn vợ trước và mấy đứa nhỏ của Đại Mao. Điền thị lại bị kích thích, liền thành như vậy.[1]Đả thủy phiên một trò chơi lia đá trên mặt nước sao cho đá lâu chìm và đi xa nhất. Ý của câu này là đầu tư vào một việc nhưng không thu lại Tình nghe xong phỏng đoán, Chu thị không chừng cũng biết bạc trong tay Điền thị bị Xuân Ngọc tính kế đi rồi, lại càng không quản chuyện của Điền thị nữa, cuộc sống của Điền thị về sau này, chỉ sợ còn gian nan hơn."Bà, chúng ta tới đưa lễ tết cho ngươi, có điểm tâm ngươi thích, mì sợi, còn có, gà vịt mỗi loại một đôi, để cho đại nương hầm chút canh cho ngươi, bồi bổ cho tốt." Tử Phúc nghe xong lời Tử Toàn, thở dài, tiến lên nói với Điền Phúc nói xong thì để đồ xuống, gà vịt ở trong tay Tử Hỉ, đã dùng dây thừng buộc chân rồi, lúc này, cũng đều để thị thấy Tử Phúc không có tiếp lời của nàng, bắt đầu rơi lệ. Giật nhẹ tóc mình, giật nhẹ tay áo của mình, ý là nói cả người mình đều hôi bẩn, cũng không có người Phúc nhìn về phía Tử Toàn. Hỏi "Ngày thường là ai giúp đỡ rửa mặt chăm sóc cho bà?"Tử Toàn nhìn nhìn Tử Phúc, nhỏ giọng nói "Là tiểu cô, mấy ngày nay tiểu cô có thể là bận, còn chưa có tới.""Vậy ngươi đi một chuyến đến nhà tiểu cô, bảo tiểu cô đến một chuyến, hãy nói trên người bà bốc mùi rồi." Tử Phúc không dám trì hoãn, vội chạy đi. Điền thị lấy tay đấm đấm ván giường, nói "Nghiệp chướng à, còn không bằng chết sớm cho sạch sẽ."Những lời này mấy người Tử Tình nghe hiểu, Tử Phúc cũng không muốn tiếp lời, cũng may lúc này, Chu thị vào nhà, nhìn đồ trên đất, ánh mắt có chút phát sáng. Tử Phúc hỏi "Đại nương, trong ngày thường ngươi cũng không quan tâm bà sao? Sao tiểu cô ta không có tới, đầu tóc bà cũng không có người rửa mặt chải đầu cho? Đại cha ta đâu?""Ai nha. Ngươi đâu có biết, hành động của bà ngươi bây giờ đã không thể rời người, ta là lo đầu này không lo được đầu kia, đáng thương ta cũng là người sắp năm mươi tuổi rồi, đâu có những tinh lực này, không bằng, ngươi trở về nói với cha ngươi một tiếng, vẫn để cho bà tử kia đến hầu hạ bà ngươi, nói như thế nào, cũng nể mặt a công ngươi phải không? Tốt xấu gì. Các ngươi cũng gọi là bà ngần ấy năm phải không?" Chu thị ngồi ở trên ghế vỗ đầu gối mình nói."Sao Đại nương không nể mặt đại cha và Tử Toàn, đối với bà tốt hơn một chút? Đại cha đã là đáp ứng a công cấp cho bà dưỡng lão, mặc dù không có sự kiện kia của cha ta, đại nương và đại cha cho bà dưỡng lão cũng là điểu hiển nhiên, đại cha là trưởng tử, cũng chiếm những gia sản này. Ở trước mặt a công còn có mấy vị cữu công, cũng là hứa hẹn rồi, chẳng lẽ đại nương là muốn đổi ý sao?" Tử Phúc hỏi."Ai nha, đại cháu, đại nương đâu có ý này? Chỉ là nói đại nương vội chân không chạm đất, muốn để cho bà tử kia giúp đỡ một hồi, cũng không dám có ý nhờ nương ngươi." Chu thị vội nói."Thế sao không đối tốt với bà hơn một chút, ngươi xem trong phòng này, toàn mùi gì đó? Mở cửa sổ có khó khăn như vậy sao? Rửa mặt chải đầu một chút có khó khăn như vậy sao? Còn có, ngươi xem tay bà gầy thế này, không biết đại nương thật có cho bà ăn cơm no sao? Nếu bà kiện ngươi tội danh ngỗ nghịch, vứt bỏ, ngược đãi lão nhân, ngươi cũng phải ngồi tù rồi." Tử Phúc chậm rãi thị nghe xong vội đứng lên, vươn tay muốn kéo Tử Phúc, nhưng lại không dám, nói "Ta cũng không có ý này, mỗi ngày ta đều bưng cơm đến trước mặt bà ngươi, nếu có một câu nói dối, trời giáng ngũ lôi oanh. Còn không phải đại cô kia của các ngươi, cả ngày tới cho bà ngươi ngột ngạt, bằng không, bà ngươi đâu phải bộ dáng này hôm nay? Ngươi nói một chút, dù cho ta chăm sóc tốt hơn nữa, cũng không chịu nổi nàng một lần lại một lần đến thêm phiền, các ngươi cũng nhìn thấy rồi, lúc a công ngươi đi, bà ngươi còn có thể tự đi, bây giờ thì tốt rồi, ngay cả nói cũng không nói rõ ràng được, ta cũng là một bụng uất ức đó?""Đại nương, nói những lời này có ích lợi gì? Người sáng suốt vừa nhìn, bà chính là bị ngược đãi, ngươi xem tóc này, tay này, quần áo này, mùi phòng ở này, thời gian ngươi mở cửa sổ luôn có đi? Còn có. . ."Chu thị thấy Tử Phúc không có nghe vào lời nàng, còn đang cố ý tìm lỗi, không đợi Tử Phúc nói xong, vội nói "Ta bây giờ múc nước đến, giúp bà ngươi lau dọn sạch sẽ.""Còn có, chúng ta làm cho bà một bộ quần áo mới ăn Tết, mồng một đầu năm đừng quên thay cho bà." Tử Phúc thị múc nước đi tới, rửa mặt rửa tay cho Điền thị trước, sau đó bế Điền thị ra ngoài, đặt ở trong sân, Tử Tình lúc này mới rõ ràng nhìn thấy rõ Điền thị, tóc trắng quá nửa, còn giống như cỏ khô, hốc mắt hãm sâu, màu da khô vàng, bởi vì gầy, cho nên xương gò má cũng hơi gồ lên, khác khá xa Điền thị sống an nhàn sung sướng, mùa hè cầm cây quạt lông ngỗng, mùa đông luôn xách theo lò sưởi ở trong ấn tượng của Tử thị đi phòng tắm chuẩn bị nước ấm, lúc này, Thu Ngọc cũng vào cửa, thấy mấy người Tử Phúc, không có bất ngờ, chắc là Tử Toàn đã nói cho nàng rồi. Chẳng qua, Thu Ngọc thấy Chu thị muốn rửa mặt cho Điền thị, vẫn là sửng sốt một đó, nhìn nhìn mấy người Tử Phúc, nói vậy cũng hiểu, cũng không có lắm miệng hỏi lại, tự mình vào nhà thay chăn trải giường linh tinh, vừa thay vừa rơi nước mắt, Tử Phúc vào nhà thấy, trầm mặc một hồi, nói "Tiểu cô, ta có thể làm cũng chỉ là những thứ này, ngươi tốn thêm chút tâm tư đi.""Tiểu cô biết, bất kể nói như thế nào, các ngươi có thể đến, tiểu cô đã vô cùng cảm kích lắm rồi, đồ trên đất cũng là các ngươi mang đến đi?"Tử Phúc gật gật đầu, nói "Gà vịt này, ngươi xem rồi cho bà bồi bổ, còn có, quần áo ăn tết cũng tặng một bộ mới. Ta nói với đại nương, nếu đối với bà không tốt, có thể đi quan nha kiện nàng ngồi tù, trong lòng nàng có thể có chút sợ cái này, ngươi xem rồi làm đi."Tử Phúc từ trong phòng đi ra, nói với mọi người "Chúng ta trở về đi."Mọi người vậy quanh đi ra ngoài, nửa ngày này, một mình Tử Phúc nói chuyện suốt, mấy người Tử Lộc đều không có lên tiếng, chủ yếu là không biết nói cái gì cho phải, ra khỏi cổng, mọi người mới thở dài một người Tử Phúc vào nhà, vốn cho rằng Tăng Thụy Tường sẽ hỏi vài câu, ai ngờ Tăng Thụy Tường chỉ là trầm mặt xuống nhìn mọi người một cái, nói "Phúc nhi, ngươi còn chưa có đi nhà vợ ngươi đưa lễ tết, thừa dịp bây giờ vẫn còn tới kịp, nhanh đi một chuyến đi."Tử Phúc đáp ứng, dẫn theo Lưu thị trở về phòng luôn, Thẩm thị nói "Nhìn xem cần cái gì, vào khố phòng tìm xem.""Nương, không cần, ta sớm chuẩn bị xong rồi." Lưu thị cười Cam Vĩnh nói "Cha, nương, không bằng chúng ta cũng đi chung trở về, hôm nay đã hai mươi bảy rồi, năm nay còn không có ba mươi, từ hôm nay trở đi chính là trừ tịch rồi, chờ năm sau, chúng ta tới đây ở thêm vài ngày."Hạ Cam Vĩnh vốn là gọi nhạc phụ nhạc mẫu, sau này thấy Lâm Khang Bình toàn gọi cha nương, cũng sửa lại nghe Tử Hỉ "Ai nha" một tiếng, thấy mọi người nhìn mình, Tử Hỉ nói "Ta quên mất một việc lớn, năm nay còn chưa có chia hoa hồng cho mọi người đâu, vẫn chờ đại ca trở về, người đến đủ rồi, báo cáo bàn giao cho mọi người. Tiểu muội chậm một chút hãy đi, chia bạc trước đã, việc khác chờ năm sau thảo luận.""Tứ ca, ta không đợi bạc để dùng, chờ năm sau lại chia cũng như thế." Tử Vũ nói."Lấy bạc ăn tết cùng qua năm lấy bạc có thể giống nhau sao? Vả lại, ngươi không đợi bạc dùng, ta còn chờ bạc dùng đấy." Tử Phúc là chuẩn bị vào cửa gọi người đi đóng cửa, nghe thấy được đoạn đối thoại của Tử Hỉ và Tử Vũ, nói."Đại ca, ngươi nói đùa đấy à? Ngươi thật đúng là thiếu bạc?" Tử Vũ hỏi."Nói đùa cái gì, ngươi không lo liệu việc nhà không biết củi gạo đắt." Tử Phúc cười Hỉ nghe xong vội đi lấy ngân phiếu và sổ sách, trở về nói "Khoản dư ngạch năm nay có ba vạn năm ngàn hai trăm lượng có lẻ, ý của ta là mỗi cổ phần chia hai ngàn lượng, đại ca năm sau phải vào kinh, lại đặt mua nhà một lần nữa, tốn không ít rồi. Ngân lượng còn lại ta muốn năm sau xây một phân xưởng, hoặc là xây một xưởng xi măng, cái này sau này lại nói. Các ngươi xem thế nào?""Chỉ còn một vạn năm ngàn lượng, đủ cho ngươi làm việc sao?" Tử Tình hỏi."Mấy ngày nay ta trở về, hẳn là còn có thể có doanh thu mấy ngàn lượng bạc, có hai vạn lượng, đủ rồi." Tử Hỉ nói, bây giờ hắn làm vài năm, đã xem như thuần thục rồi, Tử Tình cũng không nói gì thêm Hỉ cầm sáu ngàn lượng ngân phiếu, cười nói "Cha, nương, đi, con dẫn các người đi vào thành, muốn mua cái gì tùy tiện chọn? Con hôm nay cũng làm người giàu một lần, còn có, tỷ, ngươi cũng đi, nếu không có ngươi và tỷ phu, bạc này còn không biết ở trong túi ai đâu?""Tứ ca, ngươi cũng phải dẫn theo ta, cha, nương, chúng ta cùng đi dạo phố, giúp Tứ ca tiêu tiền." Tử Vũ nói xong liền muốn kéo Thẩm thị vội nói "Nói trước nhé, ta về nhà mẹ đẻ trước, trở về tìm các ngươi đi, hôm nay ta cũng đi ăn hôi một lần."Tăng Thụy Tường biết ý của Tử Hỉ, mấy huynh đệ là hắn cầm nhiều tiền bạc, hắn không giống với Tử Tình, Tử Tình là góp công thức lại góp sức, hơn nữa, hàng năm đồ cho mấy nhà cũng không ít. Tử Hỉ đại khái là áy náy trong đến đây, Tăng Thụy Tường nói “Đã như vậy, mọi người cùng đi, nói trước nhé, hôm nay Tiểu Tứ đã lên tiếng rồi, mỗi người mua một thứ, mọi người cần cho hắn mặt mũi này.""Không thành vấn đề, đi thôi." Tử Hỉ hào khí lắc lắc ngân phiếu trong tay, khó được Tăng Thụy Tường có hứng, Tử Hỉ càng cao hứng, vốn là, hắn chỉ là muốn dẫn Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đi ra ngoài giải sầu, hôm nay từ nhà cũ thăm Điền thị trở về, Tăng Thụy Tường khó tránh khỏi sẽ nhớ tới mẹ ruột của hắn."Đi, Tứ Đệ mời khách mua đồ, ta mời khách ăn cơm." Trần thị cười người sửa sang một phen, bọn nhỏ một đứa cũng không mang, giao cho nha hoàn bà tử, lần này tổng cộng là mười bốn người lớn, phần phật ra cửa, quét đi buồn bực từ chỗ Điền thị ra.
Năm nay là năm nhuận, nhuận tháng tư, lạnh hơn năm ngoái, nụ hoa đào chưa mọc, số cây giống Tử Tình đào tạo cũng chậm lớn, ướt mình dưới sương, Tử Tình đành tìm chút hộp gỗ bỏ đất và, đem dưa hấu đã ngâm nước ấm vùi vào trong đất, lại đặt một chậu than ở bên cạnh, ban ngày có nắng thì bưng hộp gỗ ra, qua hai mươi ngày, không ngờ hiệu quả còn hơn trồng ở bên ngoài, có thể trồng này, Tử Tình đang cùng các vị đường thúc trồng cây sau núi, trong nhà chỉ có Thẩm thị cùng Tử Vũ, Điền thị đi lại, nói Xuân Ngọc xây nhà xong, mùng tám tháng ba sẽ mở tiệc tân gia, còn nói nàng dâu của Đại Mao đang quậy muốn ở riêng."Còn không phải các ngươi ở riêng, ngày ấy nếu cha Tử Phúc không nói những lời ấy, nàng dâu của Đại Mao nghe được, thù hôm nay có ầm ĩ không? Nhà Xuân Ngọc không giống nhà ngươi, còn phải nhờ số tiền Đại Mao kiếm được nuôi, giờ lại la ó, cưới nàng dâu lập tức không cần cha mẹ." Điền thị oán trách."Nương, nhà ai có gia pháp nhà ấy, mọi người có ý tưởng của mọi người, sao có chuyện muốn gì cũng được? Đứa nhỏ lớn rồi, muốn tự mình ra ngoài, không dựa vào cha mẹ, cũng không phải chuyện xấu. Cứ chen chúc một chỗ, mỗi ngày cãi nhau, theo ta thì cứ phân nhà cho khỏe." Thẩm thị đáp."Còn có nhiều đứa nhỏ nữa, hắn muốn bỏ bọn họ để sống cuộc sống riêng mình, Nhị Mao năm nay cũng thành thân, Quế Anh lớn hơn Tử Tình nửa tuổi, đến giờ còn chưa làm mai, có trăm chuyện cần tiền. Theo ta thì vườn trái cây của Tử Tình muốn mướn người làm việc, không bằng để Quế Anh cùng Tam Mao đến giúp nàng, tốt xấu gì cũng có tiền trợ cấp một ít. Đều là người một nhà, sao hận lâu được, đúng không? Bây giờ Đại Mao đã thành hôn, sang năm Tử Tình cũng xuất giá, sao còn nhớ chuyện kia? Khi không một năm bỏ hơn mười lượng bạc trợ cấp cho người ngoài, không phải chỉ xem vườn trái cây sao? Để bọn họ xem, không yên tâm hơn người ngoài à?""Nương, chuyện này đừng nói với ta, ta không làm chủ được, vườn trái cây kia là Lâm Khang Bình mua. Tử Tình chỉ quản lý giúp hắn. Người nọ là Khang Bình mua, nghe nói đã ký khế ước mười năm, với lại cả một tòa núi hoang lớn như vậy, mỗi ngày phải làm rất nhiều, đào hố, trồng cây, tưới nước bón phân. Mà ta có thể làm chủ thì ta cũng không đồng ý để bọn Quế Anh ở lại. Thấy ta dễ bắt nạt à? Mới vài ngày lại tính kế chúng ta?" Thẩm thị nói."Tính kế gì, cũng đâu phải bảo Tử Tình trả thù lao không không, là mướn bọn họ làm việc mà thôi, dù gì cũng là tiêu tiền, mướn ai mà không mướn? Ta hỏi Vân Giang rồi, đào hố cũng có tiền, một hố 2 văn, Vân Giang nói đã đào hơn một ngàn cái. Mấy lượng bạc tiền hố, còn một tháng cho 1 lượng, thấy thân thích nhà mình khó khăn mà không giúp, lại bỏ bạc giúp người ngoài. Điều này có gì mà bắt nạt ngươi? Ta đâu phải đến đòi tiền ngươi? Ngươi nói với Tử Tình đi. Khang Bình không ở đây, nàng định đoạt được. Tử Tình đi đâu?" Điền thị nói xong, thấy không có Tử Tình trong phòng, thị có nói Điền thị cũng không nghe, dù sao trong lòng đã hạ quyết tâm, liền nói Tử Tình đang bận sau núi, Điền thị nghĩ nghĩ, vẫn là đi chiều, Tăng Thụy Tường đột nhiên hỏi Thẩm thị "Hôm nay nương lại nói cái gì, ngươi đừng để trong lòng, ngươi yên tâm, ta sẽ không đồng ý."Tử Tình nghe xong sửng sốt, nhìn Thẩm thị, Thẩm thị đem ý đồ của Điền nói ra."Không có chuyện ấy đâu. Ta mà mướn bọn họ, đó mới là dẫn sói vào nhà thật. Một đám vừa lười vừa tham, tâm địa đen tối, suốt ngày không làm việc gì, chỉ biết tính kế người khác. Mới mấy ngày mà bà cùng đại cô đã quên các nàng đáp ứng chúng ta điều gì.""Hôm qua ta cũng bảo thấy ta dễ bắt nạt à, nhưng ta thấy nói nàng cũng không nghe, dù sao trong lòng ta đã quyết định, không là không, cha bọn nhỏ à, ngươi cũng đừng quên ngươi đáp ứng với ta rồi đấy." Thẩm thị Thụy Tường nghe xong vội nói "Đương nhiên, ta đã từ chối nương rồi, cứ để tự nàng quậy đi."Tử Tình nghĩ nghĩ, nói "Cha, nương, không bằng các ngươi đem mọi chuyện đổ cho Lâm Khang Bình đi, đại cô bọn họ khiếp sợ Lâm Khang Bình, với lại mặc dù Lâm Khang Bình không đáp ứng, bà cũng không dám làm gì Lâm Khang Bình, còn phụ thân, ít chọc bà lại. Phụ thân gặp gỡ bọn họ, giống sự tú tài gặp được binh, có lý mà không rõ được, cứ để nắm đấm của Lâm Khang Bình giải quyết cho nhanh. Phụ thân đừng buồn, phụ thân nhã nhặn quá, làm gì hạ quyết tâm trở mặt với bọn họ, Lâm Khang Bình thì khác, có chuyện Đại Mao, bọn họ còn không suy nghĩ à. Với nói, Lâm Khang Bình là cháu rễ, nhưng vẫn chưa thành thân, bà có thể nói cái gì?"Thẩm thị nghe xong, bảo đúng Tăng Thụy Tường lại không gật đầu, nói "Thôi, ta làm cha mà sao để con rễ ra mặt được, ta có thể làm chuyện gì thay các ngươi thì cha sẽ làm, trước kia là phụ thân không đúng, cho nên mọi việc đều để các ngươi chịu thiệt, về sau phụ thân không thế nữa, ngươi yên tâm đi, đứa nhỏ."Tử Tình nghe xong, đành từ kế, Chu chưởng quầy dẫn theo một nam tử bốn mươi tuổi vào cửa, Chu chưởng quầy giao cho Tử Tình một phong thư mà Lâm Khang Bình gởi. Nguyên lai người này chính là lâm viên sư phụ mà Lâm Khang Bình tìm, Đồng tiên Khang Bình viết ". . . Ta đã nghĩ kĩ rồi, nhà mới của bọn mình gọi là Tình viên, tình viên, tình duyên, Tình nhi, ngươi thích không? Có tên của ngươi, lại thêm một đời tình duyên của chúng ta, không, một đời chưa đủ, ta hứa nguyện dưới phật tổ, cho chúng ta sống nhiều kiếp, tình duyên đời đời kiếp kiếp. Tình nhi, quy hoạch của tình viên, ta đã toàn quyền ủy thác Đồng tiên sinh, Đồng tiên sinh là người chuyên nghiệp về mảng này, ngươi có ý tưởng gì thì yêu cầu, nhưng phải thương lượng cùng Đồng tiên sinh. Đồng tiên sinh nói sẽ tu chỉnh co lau trước, lúc trước khi ta đi có để lại ngân lượng cho ngươi, chắc là đủ dung tạm, thừa lại thì chờ ta trở lại."Tiễn bước Chu chưởng quầy, Đồng tiên sinh ở lại, Thẩm thị để hắn ở phòng khách. Vừa dàn xếp xong, Đồng tiên sinh muốn đi xem vạt cỏ lau, Tử Tình không tiện đi cùng, chỉ có thể chờ cơm trưa qua đi, nhờ Tăng Thụy Tường mang khế đất theo, dẫn Đồng tiên sinh đi. Hơn hai canh giờ, Đồng tiên sinh mới trở về."Ngươi có ý tưởng gì về căn nhà không?" Đồng tiên sinh hỏi Tử Tình."Ừ, có một chút, trong vườn trồng ít cây đào hoặc cây hạnh, mùa xuân nhìn hoa nở rực rỡ, hoa rụng đầy đất, hồ nước trồng hoa sen, mùa hè ngắm hồ, mùa thu mùi quế lan tỏa, mùa đông thì ngắm mai trong tuyết, nội viện có một cái bàn đu dây, tốt nhất là cũng có cái ao, nuôi ít cá cảnh, hồ nước ngoại viện để nuôi vịt cùng ngỗng trắng, để lại mấy khối đất để trồng rau và dưa hấu. Về phần phòng ở, nội viện phải có một con đường trải đá cuội, phòng ngủ có sàn gỗ, bên cạnh phòng ngủ là phòng tắm nhỏ." Tử Tình một hơi nói nhiều như vậy, bỗng nhiên phát hiện Đồng tiên sinh chỉ nhìn mình, bộ dạng ngốc Tử Tình dừng lại, hắn mới giật mình, không ngờ một thôn cô nho nhỏ,lại hiểu biết nhiều, nói thật, nếu không nợ Lâm Khang Bình một cái nhân tình, hắn sẽ không ngàn dặm xa xôi chạy đến nông thôn thiết kế đình viện, phải biết rằng hắn chỉ thiết kế cho quan to hoặc nhà giàu, một lần một trăm lượng bạc, nông gia thì sao bỏ từng ấy bạc được. Ngay từ đầu nghe nói Lâm Khang Bình muốn kết hôn một thôn cô, hắn tương đối kinh ngạc, vì thế, hắn khuyên Lâm Khang Bình "Có câu cưới nô tì nhà giàu chứ không cưới con nhà nghèo, ngươi lại la ó, đường đường là tùy tùng bên người của Tam thiếu gia Văn gia, lại cưới một thôn cô, ta không hiểu vì sao ngươi lại không nhìn trúng số nô tì ở Văn gia?"Ai ngờ Lâm Khang Bình nghe xong, chỉ cười cười, không tiếp lời, hôm nay thấy nữ chủ nhân này, hắn mới biết mình sai lầm lớn rồi, hắn cho rằng thôn cô tất nhiên đều là loại thô bỉ, tục tằng khó nhịn, nhưng nữ tử trước mắt không chỉ xinh xắn lanh lợi, đôi mắt sáng ngời, khó trách Lâm Khang Bình thà rằng buông kinh thành phồn hoa, đến nông thôn hẻo tiên sinh gặp Tử Tình đánh giá hắn, mới nhớ tới bản thân nhìn chằm chằm nhân gia thất lễ , vội hỏi "Ngươi nói xong sao?""Ngươi nhớ kỹ không? Yêu cầu của ta có phải nhiều quá không? Tóm lại, vừa đẹp vừa thực dụng, Khang Bình nói ngươi là người chuyên thiết kế cho nhà giàu, ngươi tự nghĩ rồi làm đi, nhưng bếp và phòng tắm phải thiết kế tốt một chút." Nói xong, Tử Tình dẫn hắn tham quan bếp và phòng tắm nhà tiên sinh nhìn, trong lòng âm thầm kinh ngạc, trên mặt không lộ gì."Những thứ này đều tương đối thô sơ, tiên sinh có ý tưởng tốt hơn cứ việc nói, ta còn hi vọng có thể làm tốt hơn, nhưng năng lực có hạn.""Tiểu thư khách khí, Đồng mỗ tự nhiên sẽ dốc toàn lực, mấy thứ này còn để Đồng mỗ cẩn thận tham khảo thêm đã."Từ đó về sau, mỗi ngày Đồng tiên sinh đi vùng cỏ lau, mỗi lần ít nhất là dùng một canh giờ, trở về liền nhốt mình vào thư phòng, vẽ tranh, ngay cả cơm đều phải thúc giục. Tử Vũ từng nhỏ giọng hỏi Tử Tình "Tỷ tỷ, sao ta cảm thấy người này bị tự kỉ, một vùng cỏ lau thế mà ngày nào cũng đi xem.""Ngươi biết cái gì, cho dù là làm chuyện gì đều phải hiểu rõ mới làm chính xác được, giống việc ngươi thêu hoa, không phải nhờ cha vẽ tranh trước à? Ngươi cho là tùy tùy tiện tiện có thể quy hoạch xong một vườn tốt à?" Tử Tình nhân cơ hội giáo dục Tử cùng, vào nửa tháng sau, hắn nói với Tử Tình, muốn tìm người bắt đầu thanh lý cỏ lau, còn muốn tìm một người làm trợ thủ của hắn, quản lý việc vặt. Tử Tình tất nhiên là đem việc này ủy thác cho Tăng Thụy ngọc, vẫn tìm La sư phụ bọn họ, vào tháng tư, kết thúc cày bừa vụ xuân, còn chưa bắt đầu gặt lúa Tình nghĩ Tăng Thụy Ngọc còn bận chuyện nhà, không bằng để tiểu dượng Chú Vân Giang đến làm việc ghi lại số nhân công, cần chọn mua gì đó, liệt kê ra, rồi giao cho Tăng Thụy Ngọc, vườn trái cây thì chờ sau mùa thu hẵng nói, bây giờ cũng không có cây giống lớn. Nghĩ như vậy, Tử Tình liền thương lượng cùng Đồng tiên sinh, Đồng tiên sinh nói "Có hai người, một chủ nội, một chủ ngoại ý là một người lao động đầu óc, một người lao động chân tay là tốt hơn nhiều." Vì thế Tử Tình liền đem Tăng Thụy Ngọc cùng Chú Vân Giang giao cho Đồng tiên sinh.
Người ta thường nói rằng “Nữ nhân đời này một lần chết tâm, sẽ đổi lại vạn lần nhẫn tâm”. Tăng Tử Tình là một cô gái trẻ, trái tim cô cũng tan nát vô cùng khi bị người mình yêu thương nhất phản bội trắng trợn. Nhưng cô không hề mất đi niềm tin và hi vọng vào cuộc sống. Cô coi những đau đớn ấy xảy ra là để mọi thứ tái sinh đẹp đẽ một lần nữa. Mọi chuyện kết thúc tức là một điều mới tốt đẹp hơn đang bắt đầu. Chính vì sự lạc quan và yêu đời ấy, đã giúp cho cô gái nhỏ đủ can đảm để bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới ở thế giới cổ đại. Hành trình ấy sẽ được trần thuật tinh tế và hấp dẫn trong truyện xuyên không cổ đại full Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi. Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi là một trong những truyện xuyên không – điền văn đặc sắc nhất. Nếu ai từng yêu thích tiểu thuyết điền văn Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ thì chắc chắn, Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi sẽ khiến độc giả thích thú và hài lòng. Vẫn là câu chuyện điền văn về đồng ruộng, làng xóm giản dị mà ấm ấp khiến độc giả như được chìm đắm vào trong không khí yên ả ấy. Tác giả Ngàn Năm Thư Nhất Đồng với bút lực dồi dào và phong phú của mình, đã vẽ nên một bức họa đồng quê muôn màu sắc ở thế giới cổ đại, giúp cho độc giả được cảm nhận trọn vẹn nhất những nét đẹp của cuộc sống nông thôn và của những người nông dân thuần hậu, chất phác. Mặc dù cốt truyện đơn giản và không nhiều kịch tính cùng với số chương hơi dài 538 chương nhưng cuộc sống điền viên của tình nhi vẫn tạo được sức hấp dẫn với độc giả qua từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của cô gái Tăng Tử Tình hiện đại, vô tình xuyên không về nông thôn cổ đại. Thể loại điền văn thường không có quá nhiều cao trào, nút thắt hay biến cố dồn dập mà tất cả đều được diễn tả cách nhẹ nhàng, yên ả . Nghe thì có vẻ hơi nhàm chán nhưng bằng những điểm nhấn riêng biệt về văn phong, về câu chữ lẫn cách dẫn chuyện, đã khiến tiểu thuyết điền văn – xuyên không này nhanh chóng trở thành một trong những truyện điền văn được yêu thích nhất hiện nay. Tăng Tử Tình là một cô gái nhỏ sống cuộc sống bình dị, đơn giản ở thời hiện đại. Thời thơ ấu và thiếu nữ của Tình Nhi trôi qua yên ả bên người bạn thanh mai trúc mã mà cô thường gọi trìu mến bằng cái tên “Sầm ca ca”. Anh là người cô thầm thương trộm nhớ, là điều dịu dàng và ấm áp nhất của cô. Những tưởng tình cảm tốt đẹp ấy sẽ được nối dài mãi mãi vì cả hai đều “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”. Nhưng cuộc đời không bao giờ như ước muốn, nhất là tình yêu, luôn ẩn chứa muôn vàn uẩn khúc khiến người ta tổn thương. Một lần đi dạo bên bờ sông vào đêm Nguyên Tiêu, Lưu Sầm đã nói rằng hắn đã có người thương. Với một nỗi đau khó tả, Tình Tình chỉ dám giấu trong lòng. Trái tim cô tan vỡ thành muôn ngàn mảnh vụn, cõi lòng như bị nhấn chìm xuống hồ nước lạnh lẽo. Nhưng tình cảm, vốn dĩ là thế. Càng đẹp lại càng đớn đau. Tình Nhi đau khổ nhưng không bi lụy. Thất tình nhưng không tỏ ra yếu đuối. Cô vẫn mạnh mẽ và lạc quan để bước tiếp. Cô luôn tâm niệm rằng một thứ kết thúc là để cho một điều tốt đẹp hơn bắt đầu. Đó chính là điểm hay của nhân vật, cũng là những triết lý sâu sắc mà tác giả gửi gắm đến chúng ta. Kết thúc không phải là chấm hết, mà là để bắt đầu một điều khác. Trong một lần đi học, Tình Nhi bị tai nạn xe cộ và vô tình xuyên không về cổ đại. Cô tỉnh dậy trong một …chuồng heo, xuyên vào thân xác của con gái nhà nông cùng tên họ với cô. Từ đây, cuộc sống điền viên nông thôn của cô gái thị thành chính thức bắt đầu. Nhiều điều lạ lẫm, nhiều sự bỡ ngỡ lẫn hoảng hốt bủa vây Tình Nhi. Nhưng với tấm chân tình ấm áp của gia đình, cùng sự mạnh mẽ ẩn giấu trong tâm hồn cô gái nhỏ ấy, đã giúp cho Tình Nhi nhanh chóng hòa nhập vào nhịp sống nông thôn dân dã nơi đây. Mặc dù trái với tưởng tượng của cô, như trong những tiểu thuyết cô hay đọc, sẽ được rơi vào hào môn thế gia, có chuyện tình kinh tâm động phách với một vị công tử hay vương gia giàu có nào đó, Tình Nhi lại tái sinh trong hình hài một đứa bé con nhà nông, gia cảnh bần hàn, đạm bạc. Tuy có đôi chút thất vọng lúc ban đầu, nhưng cô nhanh chóng thích thú và háo hức được trải nghiệm một cuộc đời mới, với môi trường nông thôn dân dã thanh bình, đẹp đẽ mà kiếp trước cô chưa từng thử qua. Những tưởng Tình Nhi sẽ được bình an mà lớn lên trong tình yêu thương của gia đình, thanh thanh lẳng lặng mà kết hôn, sinh con với một nông phu và sống cuộc sống ở chốn làng quê yên ả ấy. Nhưng cô không ngờ, đằng sau vẻ đẹp của những cánh đồng, sự êm đềm của dòng sông quê hương và bao thanh âm trong trẻo đó, cuộc sống ở làng quê ẩn chưa nhiều sóng gió và thị phi hơn cô nghĩ. Do gia cảnh gia đình nghèo khó, cha chỉ là một tú tài nhỏ nhoi và không có tiếng nói trong đại gia đình, nên luôn chịu nhiều ủy khuất. Cả nhà cô chịu đựng sự ghẻ lạnh, ngược đãi và o ép của bà nội lẫn các bác dâu. Đến mức mẹ và em trai bị bệnh, cha cô cũng không có tiền chữa trị, vì đã bị họ nội trấn lột hết tiền. Gia cảnh nghèo hèn khiến cả gia đình cô còn bị mọi người khinh ghét, chê bai. Ngay cả bà con dòng họ cũng tỏ vẻ xa lánh khiến cô vô cùng chạnh lòng, buồn tủi. Nhưng với nghị lực mạnh mẽ và bản tính thông minh, lanh lợi, Tình Nhi đã từng bước từng bước đấu trí để bảo vệ gia đình. Cô dùng sự hiểu biết của mình để giúp gia đình thoát khỏi nanh vuốt của họ hàng lẫn cái nghèo đang bủa vây. Mọi bước tiến đều không hề dễ dàng, nhưng bằng sự cố gắng và đồng lòng của mọi người trong gia đình, Tình Nhi đã giúp cho cha mẹ có một cuộc sống ấm no và hạnh phúc hơn. Những trần thuật cảm xúc tinh tế của các nhân vật, đặc biệt là của Tình Nhi, khi từng bước nỗ lực giúp đỡ gia đình thoát nghèo, được lột tả khá tinh tế và chân thực, gây được ấn tượng với độc giả. Tình Nhi cùng với cha mẹ, anh trai từng bước phấn đấu, tìm ra cách để cải thiện cuộc sống gia đình. Những cuộc mưu sinh nơi làng quê ấy cùng những xung đột, va chạm giữa người với người thấm đượm hơi thở dân dã và muôn màu sắc, cũng là một yếu tố tạo nên sức hút của tiểu thuyết này. Hành trình làm giàu cũng như tìm kiếm một tình yêu đích thực, để chữa lành những vết thương trong lòng cô gái nhỏ khi sống ở nông thôn cổ đại, hứa hẹn sẽ khiến độc giả thích thú pha lẫn bất ngờ khi theo dõi đến hồi kết. Trên chuyến hành trình đó, liệu cô có tìm được tình yêu của đời mình? Điều gì sẽ chờ đón cô và gia đình? Tất cả sẽ đều có câu trả lời vô cùng hợp lý, thấm đượm nghĩa tình và triết lý nhân sinh trong hồi kết của tiểu thuyết Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi. Độc giả có thể tìm đọc câu chuyện này ở đây Review bởi Mei.
cuoc song dien vien cua tinh nhi