ẤN TẶNG TRUYỆN TRANH KINH ĐỊA TẠNG TRỌN BỘ 3 QUYỂN Chúng con thành tâm cảm niệm công đức Quý Liên hữu, các Mạnh thường quân đã phát tâm tài trợ, hùn phước ấn tống để các pháp bảo này đến được với người hữu duyên.
Trong lúc nàng tuyệt vọng thì lại gặp được Mục Cẩm Vân, một thiếu niên kiếm tu của một Tàng Kiếm không hề giống trong ký ức của nàng. Thiếu niên này bề ngoài thì thiện lương, sáng sủa nhưng vì muốn sức mạnh lại tự nguyện nuôi cổ Phệ Tâm trong người, đến một giai đoạn sẽ tự đoạn thất tình lục dục, máu lạnh vô tình lục thân không nhận.
Đức Hồng Y Baselios Cleemis, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Ấn Độ (CBCI), cảm ơn phó thủ tướng và nhắc lại những cam kết của Giáo Hội Công Giáo trong việc phục vụ phúc lợi cho đất nước và ngài đoan quyết "với tâm tình cầu nguyện, những dấn thân cam kết của Giáo Hội sẽ được Chúa chúc phúc và đạt tới sự thành toàn cách tốt đẹp".
Việc sưu tầm được bản Kiều nôm cổ nhất ở Nghệ An là công lao của các nhà hoạt động văn hoá ở Nghệ Tĩnh, quê hương của Đại thi hào Nguyễn Du. Ông Nguyễn Quảng Tuân là người nối tiếp và nối dài ra công việc sưu tầm ấy: tất cả đều cùng chung một tấm lòng yêu quý vô hạn đối với di sản của văn dân tộc.
"Công đức? Định nghĩa công đức, sợ rằng là do chủ nhân vũ trụ thần giới quyết định." Tần Vũ trong lòng lắc đầu cười một tiếng liền không nghĩ nhiều, đối với chính mình mà nói, Thiên Tôn căn bản không có lực hấp dẫn, bởi vì công đức đối với hắn cũng không có tác dụng gì. Đường đi của bản thân, chính là truy cầu đại thành diễn biến vũ trụ.
W2NCx9. Truyện Ấn Công Đức nói về Tô Lâm An và Mục Cẩm Vân đại náo hôn lễ của Thiệu Lưu Tiên, khiến bà ta nổi cơn thịnh nộ. Sự xuất hiện của Mục Cẩm Vân đã khiến Tiểu Thiền hoảng hốt vô cùng, nàng không biết rốt cuộc ai mới là ca ca của mình. Oán khí nổi lên ngút trời khiến Tiểu Thiền như sa vào ma hóa. Cuối cùng, Tô Lâm An đã tìm được phần cơ thể bị phong ấn của Thiên Ma. Dưới sức ép của Thiệu Lưu Tiên, Tô Lâm An phải nhanh chóng tìm cách đưa mẹ nàng ra, nhưng việc phá giải phong ấn phải cần đến cả sự phối hợp từ cơ thể của mẹ nàng. Thiên Ma bị phong ấn, giày xéo cả nghìn năm liệu còn có thể gắng gượng qua được ải này? Ngàn năm trước, khi tu chân giới hùng mạnh, ma giáo liên tục bị chính phái truy lùng đuổi giết ráo riết, Khương Chỉ Khanh — một kiếm tu của Tàng Kiếm Sơn, một trong những môn phái tu đạo hùng mạnh nhất — không may bị Ma giáo bắt giữ, lại được cháu gái của giáo chủ Ma giáo Tô Lâm An cứu giúp. Sau khi thoát khỏi Ma giáo, tu vi của Khương Chỉ Khanh đột nhiên tăng lên nhanh chóng, phi thăng thành thượng tiên. Sau đó Ma giáo bị đuổi cùng giết tận, Tô Lâm An trở thành người duy nhất may mắn còn sống sót của ma giáo. Khương Chỉ Khanh nhận lệnh đưa phân thân của mình cầm tiên lệnh trở về hạ giới để truy sát Tô Lâm An. Trước khi chết, nguyên thần của Tô Lâm An bị các oán khí từng chết trong tay nàng cắn nuốt, lại được một miếng ngọc vuông có khắc hình bồ đề cứu, cũng bị miếng ngọc đó hút vào. Khi đó nàng không hề biết, miếng ngọc vuông khắc hình bồ đề kia vốn là thần khí ấn Công Đức của thượng giới, Khương Chỉ Khanh vì muốn cứu nàng khỏi kết cục hồn phi phách tán vĩnh viễn không được đầu thai nên đã trộm nó, đắc tội với các tiên môn, chịu kết cục thảm hại. Ngàn năm sau, Tô Lâm An tỉnh lại trong hình hài một thanh kiếm đồng gỉ sét, bị ấn Công Đức giam cầm và không thể thoát ra được. Kể từ đó, nữ ma đầu Tô Lâm An oai phong môt thời phải sống nương nhờ vào thân kiếm sứt mẻ và phải hành thiện tích đức, làm nhiều việc tốt để thắp sáng ấn Công Đức thì mới có hy vọng được hồi sinh. Vấn đề là bây giờ nàng chỉ là một thanh kiếm mẻ, nguyên thần cũng không thể rời khỏi thanh kiếm quá xa, nàng đâu thể làm việc thiện tích đức cho được. Tô Lâm An quyết định sẽ dụ dỗ một người về làm “chủ nhân” dạy hắn tu luyện để hắn thay nàng làm việc thiện, thế nhưng lại chẳng có ai nhìn thấy nàng, người thường không, kẻ tu đạo cũng không. Trong lúc nàng tuyệt vọng thì lại gặp được Mục Cẩm Vân, một thiếu niên kiếm tu của một Tàng Kiếm không hề giống trong ký ức của nàng. Thiếu niên này bề ngoài thì thiện lương, sáng sủa nhưng vì muốn sức mạnh lại tự nguyện nuôi cổ Phệ Tâm trong người, đến một giai đoạn sẽ tự đoạn thất tình lục dục, máu lạnh vô tình lục thân không nhận. Bản chất của người này lại khốn nạn không từ thủ đoạn, thuần thục mánh khóe lừa lọc lại giỏi diễn kịch người tốt. Thế nhưng hắn lại là người duy nhất thấy được nàng, vì thế nàng đành phải nhẫn nhịn đi theo hắn để tìm cơ hội trở mình. Hành trình dài phía trước có những điều gì mới lạ chờ đón hai người? Có phải giữa hai người họ có một mối liên hệ nào đó không? Rốt cục Mục Cẩm Vân có quan hệ gì với kẻ thù kiếp trước của Tô Lâm An, Khương Chỉ Khanh? Có thể ban đầu bạn sẽ cảm thấy Tô Lâm An có vẻ hơi yếu đuối, hơi tiểu bạch thỏ trước mặt Mục Cẩm Vân, không hề tương thích, logic với hình tượng nữ ma đầu tác giả xây dựng đầu truyện. Nhưng như mình thấy, thứ nhất, Tô Lâm An trong hình hài một thanh kiếm mẻ vô tác dụng vốn đã yếu thế trước Mục Cẩm Vân, đối tượng để nàng nhờ cậy. Hơn nữa nàng vốn là một người thẳng thắn lại càng không đấu lại kẻ lắm mưu nhiều kế như hắn. Thứ hai, Tô Lâm An không hề liễu yếu đào tơ, bản chất nàng là kẻ mạnh, từng giết qua vô số người nên việc nàng không mạnh mẽ cưỡng ép Mục Cẩm Vân nhận chủ và làm theo ý nàng chẳng qua là do ấn Công Đức không cho phép nàng làm điều ác nếu nàng muốn hồi sinh thôi. Danh sách các truyện hay cho bạn đọc tiếpNguồn Sưu tầm
Tác giả Thanh Sam Yên Vũ Trạng thái Dịch full Đọc từ đầu Khi tỉnh lại, Tô Lâm An phát hiện nguyên thần mình bị giam trong một thanh kiếm gỉ cùng với ấn Công Đức. Nàng gặp được Mục Cẩm Vân - một thiếu niên kỳ lạ, bề ngoài thì thiện lương nhưng bản chất lại xấu xa không từ thủ đoạn. Nhưng chỉ hắn mới nhìn thấy và nghe được mình nói, vì thế mà Tô Lâm An đành phải nhẫn nhịn, đi theo hắn hòng tìm cơ hội trở người đến trấn Thanh Thủy, lên núi tìm bảo vật và tình cờ cứu giúp hai ông cháu nọ, chính vì vậy mà đắc tội với Trương gia. Sau đó, hai người đi vào một cái giếng cây và liên tiếp gặp phải những chuyện ly trình dài phía trước có những điều gì mới lạ chờ đón hai người? Tại sao chỉ có Mục Cẩm Vân có thể nhìn thấy Tô Lâm An?
Chương 575ĐẠI NẠN Sau khi Mục Cẩm Vân và hai người bạn nhỏ của hắn cắn xé nguyên thần lớn mạnh của Lăng Nguyệt xong thì đều chìm vào giấc ngủ. Tô Lâm An lấy một ít nguyên liệu ra từ trong Vũ Thương rồi lại lựa qua lựa lại trong bụng thú Phệ Căn, tìm ra một vài thứ có thể dùng được để bố trí một trận pháp kết giới xung quanh ô xương. Cây ô xương này có liên hệ thần hồn với Ma quân Phệ Hồn. Rốt cuộc nàng cũng không thể giết sạch sinh linh của Ma giới, thế nên cũng không thể hủy diệt triệt để cái ô xương này mà chỉ có thể dùng trận pháp để vây nó lại, cố định trên chiếc linh thuyền sứt mẻ này. Mà giương ô trong bụng thú Phệ Căn thì còn có thể che chắn được chất dịch ăn mòn kia. Những ngày tiếp theo, Tô Lâm An vừa dưỡng thương, vừa chỉ bảo tu sĩ của trấn Thanh Thủy tu hành. Nàng dựng lên một học đường ở vị trí của quán trà cũ ngoài cổng trấn Thanh Thủy. Từ lúc bắt đầu ngày mới cho đến khi hoàng hôn buông xuống, nàng đều truyền dạy kiến thức ở đó. Tư chất của tu sĩ thế hệ trước ở trấn Thanh Thủy đều rất kém, nhưng trong thế hệ mới lại có không ít người có tư chất xuất chúng. Trước kia nàng thích đọc sách, tinh thông luyện khí, luyện đan và phù văn trận pháp, những cái khác như luyện thể, đao, kiếm, nhạc cụ, thậm chí là cầm kỳ thi họa nàng cũng đều biết một chút. Trong mắt đám tu sĩ ở trấn Thanh Thủy thì dường như chẳng có gì là nàng không làm được. Trong lòng bọn họ, nàng giống như thần linh. Ban đêm, Tô Lâm An quay về lá Ngưng Băng để dưỡng thần, thỉnh thoảng lấy bản đồ Sơn Hà ra xem đi xem lại những nơi phong ấn, cũng đã khoanh vài vòng trên đó. Gần đây, trên bản đồ Sơn Hà đã phát sinh thêm nhiều thay đổi không phải do con người làm ra. Ấn Công Đức nói, đây là điềm báo của việc Thiên đạo sụp đổ. Việc mà nàng cần làm bây giờ chỉ là chờ đợi. Chờ đến khi Thiên đạo mất kiểm soát, sức mạnh quy tắc yếu đi, nàng không phải chịu sự áp chế của nó nữa hoặc sự áp chế giảm đi thì việc giải trừ phong ấn để cứu mẹ nàng sẽ dễ như trở bàn tay. Nhưng quá trình này dài như thế nào, Tô Lâm An đã thầm tính toán trong lòng. Trăm năm, ngàn năm, vạn năm? Nàng không thể thực sự chờ đợi được lâu như vậy. Bây giờ, điều nàng phải làm trước tiên đó là chờ Mục Cẩm Vân tỉnh dậy rồi mới tính đến chuyện khác. Ngày hôm nay, trong học đường. “Đại tiên, khi nào ngài dạy kiếm pháp cho chúng con?” Hồ Viêm Chi hỏi. “Người dạy kiếm pháp cho các ngươi không phải ta.” Tô Lâm An lắc đầu, nói “Hắn vẫn chưa tỉnh.” “Mục sư phụ lại bệnh rồi ư? Ngài ấy yếu ớt thật, chậc chậc.” Một nhóc con khoảng bốn, năm tuổi nói với vẻ nghiêm túc, “Ngài bảo Trữ thúc thúc làm nhiều đồ ăn ngon vào để tẩm bổ cho ngài ấy đi!” Nó còn cầm một thanh kiếm gỗ trong tay, chém hai nhát trông rất ra dáng rồi nói tiếp “Cơ thể khỏe mạnh rồi mới có thể dạy kiếm pháp cho chúng con.” “Vậy chúng ta ngày ngày cầu đại tiên phù hộ để ngài ấy mau chóng khỏe lại.” Nói rồi, một đám nhóc con lấy hương từ trong túi ra một cách rất tự nhiên, sau khi cắm chắc vào củ khoai tây thì mang đến đặt trên cái bàn trước mặt Tô Lâm An. Thiếu niên Hồ Viêm Chi thích kiếm thuật nhất còn đặt một củ cải khắc hình Mục Cẩm Vân lên bàn, “Hồng Phù tỷ tỷ nói như thế này sẽ nhanh khỏi hơn. Con cung phụng Kiếm Tiên, sau này luyện kiếm sẽ luôn được suôn sẻ.” Khóe mắt Tô Lâm An giật khẽ. Chẳng phải trước đây khi ngươi cầu ta chúc phúc, còn nói một kiếm của ta có thể chém nứt trời cao sao? Chưa được bao lâu đã chuyển sang bái Mục Cẩm Vân rồi! Nhưng đúng là cứ dăm ba bữa Mục Cẩm Vân lại bị thương, mà còn đều là vì nàng. Nếu như có niệm lực tinh khiết để chống đỡ thì cũng là một chuyện tốt với hắn. Nàng cười, “Nếu như hắn tỉnh lại sẽ nhận ngươi làm đại đệ tử.” Hồ Viêm Chi tức thì trưng ra vẻ mặt buồn rười rượi. Cậu bé xòe tay ra, để lộ ra một mảnh lá trúc “Con vẫn chưa chinh phục được luồng kiếm khí này.” Chiếc lá trúc mang kiếm khí ấy như một con cá nhỏ, bơi qua bơi lại linh hoạt trong lòng bàn tay cậu bé. Dường như cảm nhận được ánh nhìn của Tô Lâm An, con cá nhỏ bèn nhảy vọt lên luôn. Cậu bé vội vã chụp lấy mới có thể giữ chặt con cá đó trong lòng bàn tay. “Mục tiền bối nói chờ cho đến khi con chinh phục được nó mới nhận con.” Ngày nào Hồ Viêm Chi cũng so tài với luồng kiếm khí ấy, trên người đã đầy vết kiếm. Tính cả những ngày tu luyện trong lá Ngưng Băng, cậu bé đã kiên trì được năm năm. Cũng chính vì điều đó mà trông cậu bé trưởng thành hơn nhiều so với trước đây. Từ một nhóc con răng trắng môi hồng trở thành một thanh niên chín chắn, chỉ có ở trước mặt đại tiên mới để lộ ra tính cách trẻ con. Tuy vậy, Hồ Viêm Chi đã khổ luyện năm năm nhưng vẫn chẳng thể khống chế hoàn toàn luồng kiếm khí này. Giống như vừa nãy, con cá nhỏ suýt nữa đã nhảy ra khỏi lòng bàn tay cậu bé. Cậu bé chắp hai tay lại giống như đang hành lễ, “Củ cải đại tiên, con không muốn đi cửa sau.”. Tô Lâm An “…” Trước đây Mục Cẩm Vân cảm thấy Hồ Viêm Chi bám riết lấy nàng thật là phiền, cố ý tạo ra một luồng kiếm khí để tách cậu bé ra. Kiếm thuật của hắn xuất quỷ nhập thần, cho dù chỉ là một luồng kiếm khí nhỏ nhoi cũng ẩn chứa kiếm ý to lớn. Đối với một đứa trẻ như Hồ Viêm Chi mà nói, muốn lĩnh ngộ được ý nghĩa sâu xa trong đó và muốn chinh phục nó không phải là điều dễ dàng. Nàng thấy được những vết kiếm trên khắp người cậu bé. Những vết thương đó là sự kiên trì và lý tưởng của cậu bé. “Vạn sự khởi đầu nan…” Một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi ở bên cạnh đẩy Hồ Viêm Chi ra, cười tủm tỉm, “Mãi không khởi đầu được thì mãi khó.” Chẳng phải sao, cậu ta đã đấu tranh với luồng kiếm khí này lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thu phục được nó, thảm thật sự. Cô bé luôn cảm thấy Hồ Viêm chẳng có thiên phú kiếm đạo gì cả, chi bằng tỉnh ngộ sớm chút, học một cái khác đi. Luyện đan không tốt sao? Trận pháp cũng rất thú vị mà! Suốt ngày ép buộc hành hạ bản thân đến mức mình đầy thương tích, nhìn như kẻ dị hợm. Tô Lâm An nhớ ra cô bé này. Cô bé tên là Kim Nguyên Bảo, dung mạo cực kỳ ngọt ngào xinh xắn, dáng người thì yểu điệu, còn nhỏ tuổi mà đã có đường cong rõ nét, vừa gợi cảm vừa ngây thơ, là một tiểu mỹ nhân dung nhan mỹ miều. Lần trước cô bé cầu nguyện ở chỗ nàng, cầu một đức lang quân như ý, chỉ mong làm uyên ương chẳng cầu làm thần tiên. Kim Nguyên Bảo lấy một hộp gỗ ra, trong đó có ba viên đan “Đại tiên, đây là đan dược con đã luyện hôm qua. Con đã tự sửa công thức, ngài xem thế nào.” Những viên đan dược đen thui còn vương một chút mùi cháy khét. Tô Lâm An nghe cô bé đọc tên những dược thảo trong công thức luyện đan ra, rồi hỏi cách luyện chế một cách kỹ càng, sau đó mới nói với giọng buồn cười “Công thức biến đổi không có vấn đề gì lớn, nhưng linh đan đã biến thành độc đan, ngươi đã nghĩ ra nguyên nhân chưa?” Công thức sửa thế không sai, Kim Nguyên Bảo vui vẻ ra mặt. Nhưng nghe thấy hai chữ “độc đan” thì cô bé tức thì trợn trừng mắt, “Có độc? Con đã cho thỏ dùng thử, không có độc.” “Độc làm tê liệt nguyên thần.” Những con thỏ thử thuốc đều là động vật thông thường có linh trí thấp, tất nhiên là cô bé không thể nhận ra được việc nguyên thần của chúng đã bị tê liệt. Trong đám trẻ ở trấn Thanh Thủy, tư chất của Kim Nguyên Bảo không tốt lắm, giờ tu vi mới đến Trúc Cơ, mà cô bé cũng không dốc lòng vào việc khổ luyện. Có điều cô bé rất có hứng thú với luyện đan, trong những buổi luyện đan, cô bé đều nghe giảng cực kỳ nghiêm túc. Kim Nguyên Bảo còn dự định sau khi được đại tiên công nhận thì sẽ hào phóng đưa thuốc cho Hồ Viêm Chi, nhưng không ngờ thứ cô bé luyện ra không phải là thuốc mà là độc. Kim Nguyên Bảo tức thì ủ rũ, yên lặng cúi đầu rồi lùi sang một bên. Hồ Viêm Chi ở bên cạnh khẽ an ủi cô bé “Không sao, về xem lại cẩn thận xem sai ở đâu rồi luyện lại là được.” “Hết dược thảo rồi.” “Ta định vào núi luyện kiếm, nhân tiện đi hái thuốc cùng ngươi cũng được.” . “Nhân tiện đi cùng ta?” Kim Nguyên Bảo vừa mỉm cười, nghe vậy lập tức chau mày bĩu môi, tỏ ra hơi tức giận. Hồ Viêm lập tức nghiêm mặt nói “Nhân tiện luyện kiếm.” Dưới sự che chở của nàng, những đứa trẻ này như sống ở chốn thế ngoại đào nguyên. Cho dù trước đây có mấy lần gặp phải cảnh ngộ khó khăn nhưng cũng do những người lớn chống đỡ. Chúng chưa từng phải đối mặt trực diện với nguy hiểm, không biết thế gian hiểm ác. Tô Lâm An thích nhìn những gương mặt tràn trề sức sống này. Khác với thế giới bên ngoài, trong mắt chúng có ánh sáng. Nhưng mà ở cái thế giới ăn thịt người ngoài kia, chính là bóng tối vô biên vô tận, lúc nào cũng có thể nuốt chửng chùm ánh sáng này. Xem ra, vẫn phải mở thêm một môn học nữa, phải cho đám nhóc chưa từng rời khỏi trấn Thanh Thủy này biết thế giới bên ngoài rốt cuộc như thế nào. Tô Lâm An hạ quyết tâm để mọi người hiểu được tình hình của thế giới bên ngoài, nhưng kết quả là nàng vừa dạy được hai ngày thì phát hiện ô xương chấn động. Hạt giống treo trên chiếc ô xương cũng lắc lư, lúc va vào chiếc ô còn phát ra tiếng loảng xoảng. Nàng ra ngoài xem xét, vừa ra đã nghe thấy tiếng Ma quân Phệ Hồn vọng tới “Ngươi ra ngoài rồi? Gần đây, bên ngoài không được yên ổn lắm.” “Trong hư không, đá Thiên Vẫn rơi xuống ngày càng nhiều, có một ít nện trúng Kiến Mộc khiến cây bốc cháy, có vài chục hạ giới bị liên lụy đã biến thành biển lửa.” Hạ giới bị hủy, linh khí ở một vài thượng giới cũng bị ảnh hưởng. Tình hình của thượng giới hiện giờ cực kỳ hỗn loạn, mọi người đều chạy về vùng có linh khí dồi dào. Các nơi nổ ra xung đột không dứt, khắp nơi đều là chiến trường. “Thiên tai không ngừng xảy ra, hơn nữa mức độ nguy hại cực lớn, không chỉ là người thường mà ngay cả tu sĩ cũng khó lòng chống đỡ.” “Linh thú nổi điên, cho dù là linh thú ăn cỏ vốn dịu ngoan cũng trở nên dễ bị kích động, thích tấn công nhân loại.” Ông ta dừng lại một lúc rồi tiếp lời, “Biến hóa mấu chốt nhất là, khi phân thân xuống hạ giới, sẽ phải chịu ít áp chế hơn.” Trước đấy ông ta nói nhiều thế chỉ là để lót nền, câu này mới là quan trọng nhất. Hạ giới xảy ra nhiều điều bất trắc như vậy, tất nhiên tu sĩ thượng giới phải xuống dưới xem xét, xem có thể cứu vớt được gì không, như việc dập tắt biển lửa chẳng hạn. Trước đây đều là phân thân mang theo Tiên Sứ Lệnh để xuống hạ giới, hơn nữa còn không được thi triển pháp thuật quá mức cường đại để tránh phải chịu sự áp chế từ quy tắc Thiên đạo. Đâu ngờ lần này có phân thân của một tu sĩ suýt nữa đã vùi thân trong biển lửa, bản tôn của hắn vẫn luôn theo dõi, lúc nguy cấp đã chủ động ứng cứu. Hắn ta tưởng rằng mình sẽ bị cắn trả nên đã chuẩn bị sẵn tinh thần là sẽ bị thương, nhưng không ngờ cuối cùng lại chẳng hề bị thiên đạo trừng phạt. Phát hiện này khiến hắn cực kỳ khiếp sợ, sau đó hắn lại dè dặt thử lại mấy phen. Năm đó, hoang chủ Thu hoang giáng cho châu Vân Lai một chưởng, kết quả bản thân bị thương nặng, phải bế quan nhiều năm để dưỡng thương. Bây giờ, bọn họ ở trên thượng giới lại có thể can thiệp một chút đối với hạ giới, căn bản không cần phái phân thân xuống. Điều này khiến mọi người nhận ra, sức mạnh không thể mạo phạm của quy tắc Thiên đạo đã bắt đầu suy yếu. Mặc dù chưa biến mất nhưng nó đã không còn là điều không thể vi phạm nữa, đã có lỗ hổng để chui qua rồi. “Một thế lực có tên là Thiên Cơ Lâu đã xuất hiện. Bọn họ tiên đoán Thiên đạo sẽ sụp đổ, còn nói tất cả những chuyện này đều có liên quan đến Thiên Ma ở ngoại vực.” “Đại nạn sắp giáng xuống, Thiên Ma lại xuất hiện.” “Ta nghĩ, người bọn họ nói đến hẳn là ngươi.” Ma quân Phệ Hồn nói một cách chắc nịch.
Chương 576TIẾT LỘ BÍ MẬT “Là ta thì sao?” Tô Lâm An cười khẽ một tiếng, “Quy tắc Thiên đạo suy yếu, sự áp chế mà ta phải chịu cũng yếu đi. Chờ đến khi ta được hành động thoải mái, thiên hạ này…” Nàng đùa nghịch đóa hoa cài bên tai với dáng vẻ lười biếng, “Do ta quyết hết.” “Bọn chúng đang tìm ngươi.” “Ồ, hiện giờ chỉ có ngươi biết rõ thân phận của ta, nếu ta bại lộ thì chính là do ngươi nói.” Tô Lâm An nhấc tay gõ lên cán cây ô xương, “Cho dù có bị gì hay không, ta cũng sẽ đánh nát cái thứ đồ chơi này trước.” Nàng nháy mắt, nói “Không cần cảm ơn.” Rất lâu sau đã không còn âm thanh nào phát ra từ trong ô xương nữa. Sau khi đợi một lúc, Tô Lâm An chắp một tay sau lưng rồi chậm rãi quay về. Bước vào trấn Thanh Thủy, nàng nhìn thấy những người dân sống vô lo vô nghĩ ở nơi đây, nụ cười trên khuôn mặt nàng phai nhạt, nỗi phiền não cũng dần trỗi dậy trong lòng, chẳng thể xua tan. Quy tắc Thiên đạo suy yếu là điều mà Ấn Công Đức luôn chờ đợi, nó cũng được xem như có lợi đối với việc giải trừ phong ấn cho mẹ nàng. Nhưng đi kèm với nó là những hậu họa khôn lường. Quy tắc bị phá vỡ, thiên hạ đại loạn, ví như mặt trời vĩnh viễn không lặn, nước sông chảy ngược dòng, kẽ nứt hư không xuất hiện khắp nơi, linh khí biến thành khí bẩn… Thậm chí hạ giới và thượng giới va chạm với nhau, có khả năng lại biến thành một mớ hỗn độn lần nữa. Cho dù với tu vi hiện giờ thì nàng cũng không dám chắc rằng khi Thiên đạo sụp đổ, nàng có thể tự bảo vệ bản thân mình được. Huống chi nàng còn muốn cứu mẹ, bảo vệ những đứa trẻ trong sáng đáng yêu, gìn giữ chùm sáng này. “Xem ra Thiên đạo sụp đổ còn nhanh hơn ta tưởng tượng.” Ấn Công Đức nói với giọng hưng phấn, “Thiên đạo bất công, kẻ ác nắm quyền, sụp đổ chỉ là việc sớm muộn thôi. Đợi ta thay thế nó, nhất định sẽ trả lại cho thiên hạ này một vùng trời quang đãng, thưởng phạt phân minh, thiên hạ thái bình.” “Thứ sai lầm không phải Thiên đạo, mà là lòng người.” Tô Lâm An thực sự có hơi coi thường ấn Công Đức, thậm chí là vô thức khinh ghét cả vị đại năng đã luyện ra ấn Công Đức. Nếu cho nàng luyện khí thì chắc chắn nàng sẽ không bao giờ luyện ra loại khí linh đầu óc có vấn đề như thế này. Có điều muốn thuyết phục ấn Công Đức là điều không thể, nàng cũng không muốn tranh luận với nó mà tiếp tục quay về dạy học, tiếp tục chờ. Hư không vô tận rộng lớn như vậy, giờ lại trở nên vô cùng hỗn loạn nguy hiểm, muốn tìm được bọn họ cũng khó. Hơn nữa, nàng đã bày ra vô số tầng trận pháp, có thể che khuất tầm mắt của người khác. Cho dù bên ngoài có người có phép thần thông tiên đoán như đại tế ti của ngoại vực thì cũng không thể nhìn rõ được nàng. Cho dù không thể dùng linh khí và huyết khí thì cảnh giới tu vi của nàng cũng vẫn vượt khỏi giới hạn của thế giới này. Người trong giới muốn dùng thần thức để nhìn thấy nàng thì cũng chỉ như nhìn hoa trong sương, căn bản là không thể nhìn thấy rõ được. Bởi vậy nàng mới nói nếu người ngoài biết được thì nhất định là do Ma quân Phệ Hồn tiết lộ, câu ấy cũng chẳng phải nói láo. Dù sao cũng đe dọa rồi, nếu nàng bị tìm thấy thật, chẳng cần biết có phải do ông ta nói hay không nhưng cứ đổ lên đầu ông ta thôi. Nàng giữ cái ô xương này, thi thoảng Ma quân Phệ Hồn lại tiết lộ một chút thông tin về thế giới bên ngoài cũng không tệ. Hai ngày sau, Mục Cẩm Vân tỉnh lại. Thời gian hắn tỉnh lại sớm hơn so với dự kiến, mức độ gia tăng thực lực cũng khiến cho Tô Lâm An kinh ngạc. Sau khi cắn nuốt nguyên thần của Lăng Nguyệt, chẳng ngờ thoáng cái Mục Cẩm Vân đã đột phá đến Thiên Tiên tột đỉnh. Nói cách khác, cảnh giới tu vi hiện tại của hắn đã tương đương với Ma quân Phệ Hồn, làm sao mà người khác không kinh ngạc cho được. Tô Lâm An thăng cấp nhanh như vậy là bởi nàng là hậu duệ của Yên La bạch ngọc và Nữ vương Thiên Ma, lại có được truyền thừa ở nơi linh khí dồi dào như ngoại vực, vậy mà Mục Cẩm Vân đã sắp đuổi kịp nàng. Trùng vương Huyết Duyên lợi hại đến vậy sao? Hắn mạnh hơn rồi, có phải sẽ chịu được lâu hơn chút không? Thấy Mục Cẩm Vân đứng trước mặt, Tô Lâm An không khỏi mím môi, hay là hôn một cái thử xem? “Tỉnh rồi.” Nàng kiễng chân, hơi nâng cằm lên, chậm rãi đến gần đôi môi của Mục Cẩm Vân. Cánh môi đỏ hồng đầy đặn ướt át, giống như trái đào mật mọng nước, khiến người ta không chịu được mà cứ muốn mút mãi. Thế nhưng khoảnh khắc môi nàng chạm vào Mục Cẩm Vân, hắn lại lùi lại một bước nhỏ, đầu hơi ngửa về phía sau tránh đi. Môi của Tô Lâm An lướt qua cằm hắn. Nàng hơi bực mình, cố ý xị mặt ra nhìn hắn thì bỗng phát hiện ra ở cằm của Mục Câm Vân có một vết đỏ, chính là chỗ vừa bị môi nàng chạm phải. Mới đó mà đã mẩn đỏ hết lên rồi. Hả? Bây giờ tiếp xúc da thịt cũng bị trúng độc hay sao? Quy tắc Thiên đạo đã suy yếu rồi, theo lý mà nói thì quan hệ tương khắc này hẳn cũng suy yếu đi rồi chứ, không ngờ nó còn mạnh hơn. Cái đạo lý gì đây? Nghĩ lại thì trùng Huyết Duyên vốn không chịu ràng buộc bởi Thiên đạo, thuộc loại sinh linh không thể nắm bắt được. Tô Lâm An chỉ có thể lườm Mục Cẩm Vân một cái, có vẻ rất oán hận. “Nhớ ta à?” Ánh mắt Mục Cẩm Vân sáng lên. Nhìn bộ dạng tức tối của Tô Lâm An, hắn bèn dang tay ôm lấy nàng, cánh tay được ngăn cách bởi quần áo của nàng nên không thấy quá khó chịu như trước. Hắn đưa tay lên ấn vào gáy nàng, vốn dĩ định để đầu nàng dựa lên vai mình. Nhưng lúc hai người dựa sát vào nhau, mái tóc đen tuyền óng mượt vốn thoảng hương thơm lại tỏa ra một mùi khiến hắn thấy lồng ngực bí bách. Vì thế hắn chỉ có thể cứng người, cố nén cơn buồn nôn rồi nói “Ta nhớ nàng.” Hắn cúi đầu, chạm vào trán Tô Lâm An, không đợi nàng kịp phản ứng thì hơi thở nguyên thần đã bao bọc lấy nàng nhưng cũng không tiến vào. Giống như người câu cá cầm cần câu ngồi trên bờ, ném mồi xuống sông rồi thỉnh thoảng giật nhẹ cần câu, khiến mồi nhử lắc lư trên mặt nước, thu hút những con cá nhỏ dưới sông. Hơi thở của hắn không hề ấm áp. Mà nó lạnh lẽo, tối tăm, âm trầm, nhưng lại không hề làm tổn thương nàng. Trong chớp mắt quấn lấy nàng, giữa sự lạnh lẽo ấy lại tỏa ra nhiệt lượng mạnh mẽ. Giống như Hàn Băng Diễm mà hắn thu phục được trước đây, rõ ràng là lửa băng lạnh lẽo nhưng bên trong lại giống như những ngọn lửa nóng bỏng, đều có thể thiêu đốt con người, khiến nhiệt huyết sôi trào. Nóng lạnh xen kẽ đánh úp đến khiến nguyên thần của nàng trở nên ngây dại mơ hồ. Niềm vui cực hạn chính là pháo hoa nổ tung trong biển ý thức, từng bông nối nhau phát ra ánh sáng rực rỡ, xé toạc bóng tối mà hắn đưa vào. Thời khắc Mục Cẩm Vân tiến vào, Tô Lâm An đã tạo ra một kết giới trong nguyên thần, ném hết đám khí linh ở biển ý thức vào trong đó. Lúc này, đám khí linh đang tụ lại cùng nhau nhìn trời. “Núi rung đất chuyển, mặt biển quay cuồng, động tĩnh mạnh thật.” Cách một lớp màn chắn, Khoa Đầu Hỏa cũng có thể cảm nhận được tình hình bên kia. Sơn Hà Long Linh “Lúc nóng lúc lạnh, liệu An An có bị thương không?” Vũ Thương ở bên cạnh đong đưa lông chim quạt gió “Bọn họ đánh nhau sao? Chủ nhân có thể thắng không?” Ấn Công Đức sẽ không tham gia vào mấy chủ đề thế này. Nó không dám ra tay tấn công Mục Cẩm Vân như lần trước, dù có hận đến mức không thể lập tức giết chết hắn để nuôi dưỡng cánh cửa Hỗn Độn thì nó cũng chỉ có thể bực tức chịu đựng. Nếu đã không thể giết được vậy nó cũng không muốn nhìn, nó đã đóng thần thức, bế quan luôn rồi. Đây là một cuộc giao hòa thần hồn không người quấy rầy. Nàng thậm chí còn bị cuốn vào biển ý thức của Mục Cẩm Vân. Không chỉ hắn cảm nhận rõ được nàng, nàng cũng tiến vào vùng trời đất tối tăm hoang vu đó thêm lần nữa, dùng hơi thở của bản thân để tạo ra một mảnh đất phì nhiêu, để vô số khóm hoa nở rộ trong sinh mệnh của hắn. Từ đó, trong chàng có ta, trong ta có chàng. Một cuộc vui cực hạn sảng khoái dễ chịu. Tô Lâm An lười biếng nằm trên giường đá, nửa người đè lên Mục Cẩm Vân, chỉ ra phía ngoài giường đá và nói với giọng hơi kỳ thị “Chàng xem nơi này, giường cứng như vậy, bên ngoài thì chỉ có vài khóm hoa, chẳng đẹp chút nào cả.” Miệng thì chê bai nhưng trong lòng nàng lại cảm thấy được an ủi. Phải biết rằng, hoa mọc được ở nơi này là cực kỳ khó khăn rồi. Điều đó chứng tỏ, hắn đang thay đổi. Nàng không hy vọng hắn biến thành kẻ cố chấp và điên cuồng giống như đại tế ti Thiên Ma. Tuy rằng trước đây hắn luôn miệng nói không muốn để nàng lại một mình, mấy câu tán tỉnh cũng rợn hết cả người, nhưng sự thay đổi trong biển ý thức sẽ không thể làm giả. Nguyên thần của hắn không còn hoàn toàn là bóng tối nữa. Nàng tin rằng, một sinh ra hai, hai sinh ra ba, ba sinh vạn vật. Một ngày nào đó, nơi này cũng sẽ trở nên muôn màu muôn vẻ. Mục Cẩm Vân không phản bác, đưa tay ôm lấy eo nàng, để nàng nằm trên ngực mình, lẳng lặng hưởng thụ giây phút thả lòng và yên ổn trong nguyên thần này. Hai người nằm như vậy một lúc, bỗng Mục Cẩm Vân hỏi “Chẳng phải nàng muốn cho người dân trấn Thanh Thủy biết rằng thế giới bên ngoài đầy rẫy hiểm nguy, muốn rèn luyện cho bọn họ sao?” Khóe miệng hắn cong lên “Ta có cách.” “Hả?” “Ta có thể tạo ra một bí cảnh, ném bọn họ vào đó để bọn họ tôi luyện một phen.” “Chúng ta sẽ cùng dạy dỗ bọn họ.” Hắn cười, “Không thể để nàng vất vả một mình được.” Nhìn nụ cười của hắn, Tô Lâm An cảm thấy nếu thật sự để hắn dạy dỗ, e là người của trấn Thanh Thủy sẽ rất thê thảm. “Nàng yên tâm, ta biết chừng mực.” Hắn giơ một ngón tay ra. Có một đốm lửa trắng nhỏ xuất hiện trên đầu ngón tay hắn, còn tản ra ánh sáng ấm áp hoàn toàn không hợp với Mục Cẩm Vân. Thứ đó… Là do niệm lực hóa thành? “Bọn họ cho ta niệm lực tinh khiết, ta chắc chắn cũng sẽ dạy dỗ tận tâm.” Mặc dù không nhiều lắm nhưng hắn cũng đã có niệm lực để sử dụng. Được người ta tin tưởng sùng bái, loại cảm giác này khiến Mục Cẩm Vân cảm thấy rất mới lạ và thú vị. Nghỉ ngơi thêm một lát, Tô Lâm An và Mục Cẩm Vân rời khỏi biển ý thức. Nàng phát hiện mình đang nằm trong lĩnh vực thần thông của Mục Cẩm Vân, chính là vùng băng tuyết kia, lĩnh vực được hắn đặt tên là Tô Lâm An. Nàng nằm dưới bóng cây cùng hắn, đầu sát bên đầu, tóc quấn quýt đan xen, cơ thể hướng về hai phía, ngay cả tay cũng không nắm. Xung quanh cơ thể nàng phủ một lớp tuyết mỏng. Sau khi nàng ngồi dậy, những bông tuyết thi nhau rơi xuống. Một nụ cười tinh nghịch lướt qua trên khuôn mặt nàng. Sau đó nàng đạp mạnh một cú vào thân cây khiến cho tuyết rơi xuống ào ào, đổ ập xuống, bao phủ khắp người Mục Cẩm Vân. Hai người chơi ném tuyết ở bên trong còn chưa đã, cảm thấy nhiều người chơi mới vui, thế là nàng bèn chạy ra ngoài lĩnh vực đắp một quả cầu tuyết, cùng chơi ném tuyết với Mục Cẩm Vân, Sơn Hà Long Linh và Khoa Đầu Hỏa. Mục Cẩm Vân thoắt cái đã chuyển hướng ném, quả cầu tuyết bay thẳng về phía Hồng Phù đang tay trong tay đi dạo với Sở Tài Nguyên. Sở Tài Nguyên chẳng có cảm tình gì mấy với Mục Cẩm Vân. Sự căm ghét và thù hận trong lòng hắn ta đối với Mục Cẩm Vân chưa bao giờ dứt, cùng với đó là nỗi sợ hãi cũng vẫn luôn tồn tại. Sau khi bị ném trúng, hắn ta đứng như trời trồng không thể nhúc nhích. Lòng bàn tay vốn đang ấm áp bỗng chốc trở nên lạnh cóng, đổ cả mồ hôi lạnh. Hồng Phù cũng sợ Mục Cẩm Vân. Trên người hắn có một luồng hơi thở khiến nàng ta khó chịu. Nhưng khi nhìn thấy người ở bên cạnh Mục Cẩm Vân, Hồng Phù bèn lấy hết dũng khí, đắp một quả cầu tuyết, ném thẳng về phía Mục Cẩm Vân. Chẳng ngờ Mục Cẩm Vân không hề trốn tránh, sau khi bị ném trúng thì cười ha ha, sau đó lại ném một quả cầu tuyết khác nhưng không hướng về phía bọn họ, mà nện trúng đám thanh niên thiếu nữ đang chạy tới chạy lui trên nền tuyết. Đôi vợ chồng đang nắm tay ngắm tuyết, thậm chí cả đôi mèo đang liếm lông cho nhau hay đàn chó đang chơi đùa ầm ĩ cũng không thoát khỏi tầm ngắm. Chỉ cần sinh linh đi thành đôi thành cặp, lại còn có tiếp xúc thì đều được Mục Cẩm Vân chiêu đãi bằng một quả cầu tuyết. Người bị ném trúng ban đầu thì sững sờ, nhưng sau cùng, dưới ánh nhìn chăm chú của Củ cải đại tiên, bọn họ cũng lấy hết dũng khí ném trả lại. Thấy Mục Cẩm Vân không hề tức giận, lá gan của mọi người cũng lớn hơn. Ngay cả Sở Tài Nguyên cũng trở nên hung hãn. Hắn không đánh lại Mục Cẩm Vân nổi, không báo được thù. Nếu Mục Cẩm Vân đã không né tránh vậy thì hắn sẽ dùng tuyết ném lại, giải tỏa chút bất mãn trong lòng cũng được! Mục Cẩm Vân vẫy tay một cái, một trận tuyết lớn lại đổ xuống trấn Thanh Thủy. Có rất nhiều người cũng tham gia, thoáng cái âm thanh náo nhiệt không dứt, tiếng nói tiếng cười tràn ngập khắp vùng. Bọn họ chơi rất vui, nhưng thú Phệ Căn thì không. Nó rất không thoải mái, vặn vẹo thân mình. Bụng bị làm sao thế nhỉ, sao lại lành lạnh? Trước khi đi ngủ ăn phải cái gì làm đau bụng ư? Nó hơi hoang mang, đang định chịu đựng chút giá lạnh ấy, lật người ngủ tiếp thì đột nhiên cảm thấy bụng càng sôi lên ùng ục. Thấy vậy thú Phệ Căn bèn dùng thần thức để nhìn vào bên trong, vừa nhìn thấy đã giật nảy cả người. “Nhiều người quá!” “Đây là bụng của mình sao?” “Sao có nhiều người vẫn chưa chết thế này?” Nó không tiêu hóa được nữa ư? Thú Phệ Căn hoang mang ra mặt, nảy sinh mối hoài nghi sâu sắc với cuộc đời làm thú của mình.
Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Thanh Sam Yên Vũ Thể loại Kiếm hiệpHuyền Huyễn Tình trạng Hoàn thành Số chương 709 Nguồn Waka Lượt đọc 217,947 Cập nhật 07/10/2021 NỮ MA ĐẦU THẤT THẾ Khi tỉnh lại, Tô Lâm An phát hiện nguyên thần mình bị giam trong một thanh kiếm gỉ cùng với ấn Công Đức. Nàng gặp được Mục Cẩm Vân - một thiếu niên kỳ lạ, bề ngoài thì thiện lương nhưng bản chất lại xấu xa không từ thủ đoạn. Nhưng chỉ hắn mới nhìn thấy và nghe được mình nói, vì thế mà Tô Lâm An đành phải nhẫn nhịn, đi theo hắn hòng tìm cơ hội trở mình. Hai người đến trấn Thanh Thủy, lên núi tìm bảo vật và tình cờ cứu giúp hai ông cháu nọ, chính vì vậy mà đắc tội với Trương gia. Sau đó, hai người đi vào một cái giếng cây và liên tiếp gặp phải những chuyện ly kỳ. Hành trình dài phía trước có những điều gì mới lạ chờ đón hai người? Tại sao chỉ có Mục Cẩm Vân có thể nhìn thấy Tô Lâm An? Advertisement Last edited 06/08/2021
truyện ấn công đức